Chuyện tình Dã Quỳ (P9)
Vừa về tới nhà, chị chưa kịp hỏi han xem tôi đi đường có mệt không, có bị say xe không, hay là mẹ tôi có khỏe không, về quê vui không. Mà vội vàng thông báo cho tôi là có anh chàng nào đó gọi điện tìm tôi. Tôi vui mừng và thầm đoán đó là Hoài Nam . Mà tôi mong thì đúng hơn. Cũng lâu rồi - thực ra là chỉ gần hai tuần, nhưng sao tôi thấy nó dài như vài tháng - anh không liên lạc gì với tôi.
Từ lúc đó, mọi tâm điểm của tôi đều dành hết cho cái điện thoại bàn màu đỏ boocđô ấy. Nó có gì đặc biệt đâu mà sao tự nhiên lại thu hút tôi đến thế? Lại đột nhiên dành được sự quan tâm của tôi đến thế? Dù có làm bất cứ việc gì, ở bất kỳ vị trí nào trong nhà, nhưng tôi vẫn lắng tai nghe ngóng, chờ đợi một tiếng chuông từ cái điện thoại ấy. Chỉ cần một tiếng thôi là tôi chạy tới nó nghe liền mà không để nó kịp kêu tiếng thứ hai.
Nhưng dường như nó không thực hiện đúng như tôi mong muốn. Nó ngang bướng lặng im suốt từ lúc tôi về cho tới mấy ngày hôm sau. Cứ mỗi ngày đi học về, việc đầu tiên của tôi là chạy tới nó, kiểm tra danh sách cuộc gọi nhỡ. Nhưng nó lại làm cho tôi buồn, tôi thất vọng.
- Hài! Mình sẽ không mong chờ như thế này nữa. Tại sao mình phải làm như vậy chứ? Dã Quỳ ơi! Mày phải nhớ, phải nghe lời mẹ! Tôi tự lấy lời mẹ dặn ra để tự an ủi mình. Có lẽ với tôi, nó hiện là liều thuốc tốt nhất mà tôi có thể dùng để chữa khỏi căn bệnh này.
Những ngày sau đó, tôi không còn dành thiện cảm cho cái điện thoại ấy nữa. Tôi đã quay lại với cuộc sống hiện tại mà lâu nay – cũng chỉ gần một tháng thôi – tôi đã vô tình bỏ quên nó. Tôi quay lại với việc học hành chăm chỉ mà không còn những suy nghĩ về Hoài Nam trong đầu. Tôi quay lại với nhỏ bạn thân mà vô tình tôi đã quên béng nó đi. Nhưng nhỏ không hề trách tôi, vì chỉ có duy nhất nhỏ biết tôi đang đi làm thêm.
Tôi và nhỏ lại có đủ thứ chuyện để tám, những chuyện mà thời gian qua nhỏ chưa có dịp kể cho tôi nghe. Nhưng hầu hết nội dung của nó lại là về mấy anh chàng mà nhỏ cho là đẹp trai trong lớp. Nhỏ nhắc tôi mới nhớ tới họ. Và tôi cảm thấy những ánh mắt, những nụ cười đầy thiện cảm ấy vẫn dành cho tôi hàng ngày mà tôi không để ý tới. Trong đó có một ánh mắt, một nụ cười thật khó tả, thật đặc biệt của Hải Phong dành cho tôi mỗi khi tôi bắt gặp anh.
Nhưng với tôi, bây giờ việc học vẫn là số một. Thời gian còn lại tôi dành cho công việc làm thêm tại quán của anh Hà Linh.
Ngày mai nữa là tôi vừa tròn một tháng đi làm thêm rồi! Và ngày mai tôi sẽ được nhận tháng lương đầu tiên. Tôi hồi hộp mong tới ngày mai. Tôi không sao ngủ được do tôi suy tính đủ thứ cho khoản tiền ngày mai tôi sẽ được nhận.
- Nó là do mình đã bỏ công sức mà có, nên mình phải chi tiêu cho hợp lý. Mình sẽ mua tặng mẹ một bộ đồ gần giống bộ mình và mẹ đều thích. Mình sẽ mua quà tặng chị nữa, và cả nhỏ Ngọc Quyên nữa. Và mua gì cho mình nhỉ?
Cứ nghĩ thế rồi tôi chìm vào giấc ngủ khi mà những dự tính cho khoản lương đầu tiên ấy chưa tới hồi kết. Và ngày mai sẽ là một ngày thật vui với tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.