Nhãn

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Đời cho TA là thế!


Tối thứ 7, ở nơi đây - thôn quê của Trà Vinh thật yên tĩnh. Trăng đầu tháng mờ ảo, đúng là gió mát trăng thanh. Với bầu không khí mát mẻ và lãng mạn như ni, được tay trong tay đi bên cạnh người yêu dấu thì đúng là ko gì hạnh phúc hơn.

Thế mà, em lại phải ca bài ca một mình trong căn phòng của khu ký túc xá nhân viên. Biết làm gì hơn ngoài lang thang mạng và gửi gắm yêu thương vào nơi đây. 

Và nhất là không thể thiếu những bản nhạc cho tâm hồn thêm thư thả.

Không xa người và cũng không xa mặt trời
Không xa tình đầy và cũng không xa lạc loài
Mùa xuân em hãy khoác áo mới bước đi thảnh thơi
Chờ mùa mưa tới em thu đôi tay khép vai lười...