Nhãn

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

NHƯ CHỜ TÌNH YÊU ĐẾN RỒI HÃY YÊU....

NHƯ CHỜ TÌNH YÊU ĐẾN RỒI HÃY YÊU....


"Sống là không chờ đợi" - đúng hay không?

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

 

Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?

 

Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

 

 

Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

 

Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.

 

Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.

 

Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.

 

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

 

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

 

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

 

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

 

Phạm Lữ Ân.

 

 

Có nhiều chuyện phải đi nhanh, làm vội...Và có nhiều chuyện phải trải chầm chậm, từ từ...

 Hãy suy xét mọi việc để  biết khi nào là nhanh, khi nào là chậm. Khi nào là đủ, khi nào là thiếu. Khi nào là vừa phải, khi nào là quá đà....Đừng bao giờ vì nhìn xung quanh, vì so sánh với người khác mà rồi thành ra nôn nao, vội vã...hay là đâm ra lười biếng, bị động...


P/s: Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

Choài ới! Sau lễ khai giảng, nhà nhà đi học, người người đi học, 2 nàng nhà e cũng đi học, tối mềnh e ở nhà "bùn hơn châu chấu cắn", roài lại mò mẫm với công thức của mí món mới. Chắc e cũng phải kím môn nào ấy đi học mí được. Chứ ở nhà hoài nó mụ người đi mất thoai! :))

Hơ hơ. Ko bít Bác nào tự nhiên đi nhốt Con Lô Cốt ở ngay sát bên Con đường ray xe lửa => làm cho cả Con người và Con đường NK ngộp trong bụi bặm và khói xe. Haizzzz.

Vitamin C9. :))))

Đơn xin nghỉ học, bản kiểm điểm "mẫu"!

1. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Thưa cô, hôm nay là ngày... tháng.... năm..., em đã viết đơn này, muốn thưa với cô rằng: Chẳng là trời mưa to, do tính chủ quan không mang theo ô nên em bị ốm. Mặc dù đã được các bạn cùng phòng chăm sóc, thuốc thang, chạy chữa chu đáo cẩn thận nhưng bệnh tình em không qua khỏi. Giờ em đang sốt rất cao, khoảng trên dưới 40 độ, nên em xin phép cô cho em nghỉ học. Khi nào bệnh thuyên giảm, sức khoẻ hồi phục, em đi học cùng các bạn! Em cảm ơn cô!

2. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Thưa cô, hôm nay em xin phép cô cho em nghỉ một buổi học. Vì tối qua em có ghé qua chợ, ăn phải đậu thiu ở vỉa hè nên mắc chứng bệnh rất quái ác. Hiện giờ em mệt lắm, không thể đến lớp được. Mong cô và các bạn thông cảm! Khỏi bệnh, em sẽ đi học bình thường.


3. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta, chắc chắn ai cũng có những chuyện không thể lường trước được. Và em cũng vậy. Ngày hôm nay em muốn trình bày một việc mà không thể đoán trước.
Hôm nay, em đã đi khá lâu, trên một con đường khá dài. Em cảm thấy mệt, cảm nắng. Hiện tại, em cảm thấy thiếu thốn trong cuộc sống. Vì vậy, em viết đơn này mong các thầy cô cho em nghỉ buổi học hôm nay. Em xin hứa sẽ chép bài và làm bài đầy đủ. Em xin chân thành cảm ơn thầy cô, cảm ơn các bạn. Chúc thầy cô và các bạn có một buổi học vui vẻ!

4. Kính gửi: ...

Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Em viết đơn này để trình bày một việc như sau: Sáng nay, thời tiết không ủng hộ mọi người. Nắng nóng kinh khủng chiếu vàng choé cả những góc phố tối tăm. Ai cũng có công việc riêng. Lặng lẽ và hối hả, em bước đi rất lâu trên một con đường rất dài và rất nắng. Cái nắng oi bức ấy thật khắc nghiệt.
Khi về phòng, bỗng nhiên đầu em đau như búa bổ, tâm thần rối loạn, mắt hoa, tai ù. Em đã bị cảm nắng. Em không thể tin nổi sự thật phũ phàng rằng bệnh tật đã cướp đi của em cơ hội cắp sách tới trường như bao bạn bè đồng trang lứa trong ngày hôm nay. Em rất buồn khi phải sống chung với bệnh tật.
Trong sự bất lực của bản thân, em xin phép thầy cho em được nghỉ buổi học hôm nay. Em xin hứa sẽ học bài và chép bài đầy đủ. Em xin cảm ơn!


Những lá đơn ngộ nghĩnh khiến các thầy cô không thể trách cứ.



 Bản kiểm điểm


Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Em xin trình bày với các thầy cô một việc như sau: Đợt này dì em mới sinh em bé nên đã dọn đến ở nhà ông bà em để nhờ ông bà chăm sóc hộ. Mà em thì lại đang ở cùng với ông bà thế nên e phải nhường chỗ cho em bé để lên ngủ với anh trai em.
Anh trai em thì đang học đại học, anh học buổi chiều và được nghỉ buổi sáng nên thường thức chơi game đến 4h, thậm chí 2h sáng. Còn em đã vì không kiềm chế được bản thân để mình bị cám dỗ nên đã thức chơi cùng anh. Vì vậy mới làm em ngủ dậy muộn và đến lớp hơi muộn một tí (khoảng nửa tiết học đến một tiết rưỡi). Em xin lỗi và xin hứa lần sau sẽ cố gắng kiềm chế bản thân và không dám thế nữa. Em xin cảm ơn!
St.

P/s: Ôi! Cười chảy nước mắt, đau hít cả bụng mất thoai!

KHÔNG CÓ ĐOẠN CUỐI CHO CON ĐƯỜNG ẤY!

 
KHÔNG CÓ ĐOẠN CUỐI CHO CON ĐƯỜNG ẤY!

Con đường nào