Nhãn

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Bão lũ quê nhà!

Bão lũ quê nhà!


Bão ơi sao nỡ ơ hờ!

Lụt ơi ! Sao nỡ bơ phờ nhân gian?

Biết bao cay đắng phũ phàng
Gieo chi tan nát kinh hoàng thế chi?

Cửa nhà, của cải còn gì
Người sống đói khổ, người đi im lìm
Mùa màng mất hết, nhói tim
Hoa màu ủ rũ chết chìm trong mưa

Khổ đau nhân thế nào vừa
Làm chi gió giật, cho mưa trắng đồng
Trời cao ông có biết không
Ông mưa, ông lụt nhức lòng nhân gian.

Bão chi cho lắm phũ phàng
Lụt chi cho lắm biết làm sao đây?
Sài Gòn trời đẹp quang mây
Quê nhà cha mẹ héo gầy xác xơ.

Con nghe đau xót vô bờ
Mong cho mưa lũ hững hờ qua nhanh.

St (Trích thơ của 1 cô bé).

P/s: Mong sao mưa lũ đừng về quê ta.

Phù! Tạ ơn trời! Mưa bão đã qua! :D

Một ngày mới hứng khởi. Sau một ngày chủ nhật đi làm cả ngày, e mệt lử đử, mỏi nhừ tử, ... may mà đc nàng út "mát xa bo đì", nên cũng cố mắt nhắm mắt mở coi hết chương trình Đồ rê mí và BNHV. => Ôi! Sung sướng nào bằng. :))