Nhãn

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Cơn lốc màu da cam. (^_^)


Tại trời đó … sinh em răng khểnh
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !

^^ Tóc đuôi gà, răng khểnh và nắng Sài Gòn. ^^

Với tiết trời nắng cực thì cứ...

"Tóc đuôi gà trong gió bay nhẹ ngây ngất lòng anh
Nắng xuân hồng môi thắm em cười chúm chím thật xinh
Ước chi làm cơn gió hay là tia nắng dạo quanh phố vui"

A há ...

Và...

Tại trời đó … sinh em răng khểnh
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !

Ừ … con gái hay cười như nắng
Giữa đời nghiêng lại chiếc răng thừa
Ai biểu người ta xui chạm mặt
Đêm về cho nhớ đến ngu ngơ …

***

Em yêu nắng SG vì...

"Nắng Sài Gòn, tìm mãi chưa thấy
Chiếc áo màu xanh xanh.
Nhờ ơn tia nắng chỉ giúp
người yêu em."

=> Cơn lốc màu da cam đấy ạ! (^_^)

Để mộng mơ sao nhớ quá nụ cười.
Cô bé ơi! Cô bé ơi! Lỡ gặp làm chi rồi vấn vương.
Tóc em đuôi gà.
Này cô bé có mái tóc đuôi gà...
Nắng SG.

Hàng cây đón nắng tươi tắn vượt lên nhanh. 
Nắng Sài Gòn.
Nắng Sài Gòn, tìm mãi chưa thấy
Chiếc áo màu xanh xanh.
Nhờ ơn tia nắng chỉ giúp
người yêu em. 
Nghịch với hoa.
Khẽ mơ màng buổi chiều.. mây trôi lững lờ ...
Nắng hoa.
Khẽ mơ màng buổi chiều.. mây trôi lững lờ ...
Hoa mười giờ.
Em yêu xem một cuốn truyện hay.
Tranh thủ đọc cuốn "Nếu em ko phải một giấc mơ" của Marc Levy trong khi chờ bạn bè tới đủ.
Cuốn ni hay lắm!
Tóc đuôi gà, răng khểnh và nắng SG.
Tại trời đó … sinh em răng khểnh
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !
Đọc sách mờ thấy chả yên tâm.
Chụp hình mờ ko có tớ thì ko vui nhoa.
Này cô bé có chiếc răng khểnh Sao thừa một cái chắc để làm duyên...
4 nàng phơi nắng.
Làm giề mờ phớ lớ cười. :))
:)
Ừ … con gái hay cười như nắng
Giữa đời nghiêng lại chiếc răng thừa
Ai biểu người ta xui chạm mặt
Đêm về cho nhớ đến ngu ngơ …

Dường như em đã lặng thầm qua đây. Dịu dàng tóc mây...
Phải chi mình...
Phải chi mình nhẹ nhàng tựa làn mây lướt gió êm đềm
Phải chi mình dịu dàng tựa nụ hoa nỡ trong bình minh
Phải chi mình mềm thật mềm và suôn sóng sánh trong chiều
Để mai vờn bay giữa bầu trời xanh đắm say cùng gió với mây.
Em và mí tư thế Yoga mới toanh toành toành nhé!
Em và mí tư thế Yoga mới toanh toành toành nhé!
Nhà ni có vẻ giàu có. Xem có gì mần đc ko ta?
Sắp tới roài. Cố lên.
Bay nổi ko?
Phải chi mình mềm thật mềm và suôn sóng sánh trong chiều
Để mai vờn bay giữa bầu trời xanh đắm say cùng gió với mây
:)
Dường như đâu đó nghe trong gió thoảng
tiếng hát mơ màng
Dường như em đã lặng thầm qua đây
Dịu dàng tóc mây

Khoảng lặng.

Khoảng lặng.


Miệt mài chạy, chạy và chạy.

Gia đình, bạn bè, công việc, tình cảm,...

Phấn đấu và cố gắng.

Làm, làm và làm.

Tất bật từ sáng đến tối.

Từ ngày này qua ngày khác.

Từ tuần này qua tuần khác...

Để rồi một lúc nào đó tự nhiên thấy hẫng một cái.

Đứng im.

Chán nản.

Rối bời... 


Em tạm gọi đó là khoảng lặng.

Khoảng lặng.

Cần phải có những khoảng lặng như vậy để có chút thời gian dừng lại để nhìn lại, để ngẫm lại, để xem lại những gì đã qua của những ngày tháng mệt nhoài kia.

Động lực làm việc là để sống hay để vui.

Mục đích là thăng tiến hay gia đình, để cân đo đong đếm xem cái gì là quan trọng nhất đối với mình.

Và rồi thấy mình bị hẫng một chút, chán nản một chút, tâm trí tự nhiên muốn được nghỉ ngơi ở một khoảng lặng.

Em gọi nó là khoảng lặng và em hay tạo ra khoảng lặng cho riêng mình ở những lúc nào đó.

Ôi cái cuộc sống này.

Ôi, em. Lẩm cẩm như bà cụ non.

....

Vẫn những con đường ấy, nhưng nếu sáng sớm mà đi sớm hơn thường ngày một chút.

Sẽ thấy nó khác hẳn.

Bình yên hơn, chứ không ồn ào, náo nhiệt, đông đúc toàn người là người chen chúc nhau đi làm.


Một sáng sớm...

Bỗng nhận ra một cái chợ cóc nhỏ rất đặc biệt ở bên đường.

Nó đặc biệt không phải vì nó họp ở bên đường đầy bụi mà vì đó là chợ của những người đi buôn về.

Họ dừng lại, bày những thứ hàng hóa bị ế ra bán, miếng thịt không còn tươi ngon, mớ rau cũng không còn tươi ngon.

Không ồn ào, họ mua bán trao đổi như hiểu hết những cái mà chả ai nói thì họ đều biết.

Vội vàng mua, vội vàng bán để kịp về nấu bữa cơm tối cho gia đình.


Em vẫn cứ tự tạo khoảng lặng cho mình để nhìn, để nghe và để hiểu. Nó giúp em hiểu rằng em cũng chỉ là một khoảng lặng ở một chỗ nào đó, trong một con người nào đó mà thôi.


Lại chạy thôi.

Chạy cho kịp công việc.

Chạy cho kịp thời gian về ăn bữa cơm tối với em gái.

Chạy...

...

Chạy thôi nào!

P/s: Em lẩn thẩn tí.

Bạn coi hình bẩu em gầy hơn. Kiểu ni phải tích cực ăn thêm theo tinh thần "Béo mới đẹp, đen mới xinh" mí được! :D