Hãy cứ ước mơ...
Hãy cứ nghĩ tới, và nhớ là chỉ nghĩ tới những gì thật tốt đẹp ấy!
Ví dụ như, một tương lai "sáng sủa", hay một niềm hạnh phúc nào đấy, hay tưởng tượng ra một thế giới cổ tích thời nay, hay mường tượng ra 1 anh chàng nào đó đi...cho giấc ngủ nó dễ tìm tới.
Nhưng nhắm mắt...suy nghĩ tích cực được một lúc. Mọi suy nghĩ cứ hướng về hai chữ sức khỏe, bình an... Rồi lại lo lắng linh tinh đủ thứ về sức khỏe của cả Bố và Mẹ. Cái bệnh viêm tuyến giáp của Mẹ và đau lưng của Bố, mong sao cho nó biến mất vĩnh viễn!
SK luôn là thứ quan trọng nhất, là món quà vô giá nhất, nhưng dễ gì mà giữ nó được mãi mãi. Và nó sẽ có lúc này lúc khác.
Sẽ phải tìm ra cách để giữ nó mãi bên mình và bên mọi người mí được.
Như vậy thì nhắm mắt..chắc chắn sẽ thấy lòng bình yên!
Giờ thì nhắm mắt...nghỉ trưa chút nào!