Nhãn

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ!

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ.

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...! "
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô.

Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng.

Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước...
"Mày ơi !" , xòe tay là được hạt ô mai...

Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài...
------

Ở một nơi nào đấy xa xôi ....
Có thành phố như giấc mơ im ắng ...
Một dòng sông lẳng lặng...
Một dòng sông nước như gương lờ trôi...

Ở một nơi nào đấy xa xôi...
Có thành phố ngày xưa, có thành phố...
Nơi rất ấm tuổi thơ ta ở đó ...
Từ rất lâu ...
Đã từ lâu ... trôi qua...

Ðêm nay tôi bước vội khỏi nhà .
Đến ga...xếp hàng mua vé...

"Lần đầu tiên trong nghìn năm,có lẽ ...
Cho tôi xin một vé đi Tuổi thơ...
Vé hạng trung ! "
----
Người bán vé hững hờ ...
Khe khẽ đáp :
"
Hôm nay vé hết!"
- "Biết làm sao! vé hết....
Biết làm sao
!"


Ðường tới Tuổi thơ còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ của chúng ta...từ nhỏ...


Thành phố Tuổi thơ - Thành phố truyện thần kỳ....
Cơn gió đùa tinh nghịch dẫn ta đi....
...Ôi thành phố Tuổi thơ - Bài ca ngày nhỏ...
Trái đất nhiều đường...từ thành phố Tuổi thơ
Chúng tôi lớn....
Đi xa....
Hãy tin và Thứ lỗi.....
------

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ"...


Tuổi thơ...ai mà không có tuổi thơ...ai mà không có những kỉ niệm về một thời thơ dại...

Tuổi thơ ...nhắc lại như trong truyện cổ tích....hay như câu chuyện về những cô bé cậu bé ngày xưa...

Tuổi thơ của mỗi chúng ta là mỗi bức tranh với muôn màu sắc...

Tuổi thơ của bạn có thể là những tháng ngày sống cùng bạn bè nơi miền quê yêu dấu ... Là những tháng ngày đuổi bướm hái hoa...những trưa hè trốn ngủ đi chơi....những buổi chiều tắm sông mát rượi....

Tuổi thơ của bạn có thể là những cánh đồng thẳng tắp...xanh mượt....Là những cánh diều vi vu tiếng sáo....bay cao cao vút tận mây xanh....

Tuổi thơ của bạn cũng có thể là những trò nghịch ngợm cùng lũ trẻ hàng xóm ... đuổi bắt , trốn tìm...là ném lon, bắn bi ... là trò chơi chồng vợ...

Tuổi thơ...đã bao giờ bạn vạch ra một hành trình tìm về với nó...đã bao giờ bạn nghĩ về quá khu bao  giờ bạn chợt mỉm cười một mình về cái thời bé bỏng thơ ngây....

Tuổi thơ...đã khi nào bạn có ý định...cầm trên tay chiếc vé của chuyến tàu đặc biệt...trở thành hành khách của
chuyến tàu Tuổi thơ.



Ði trên chuyến tàu ấy...tìm về với thành phố
Tuổi thơ.biết bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về...
Bao nhiêu ký ức buồn vui...
Bao nhiêu nụ cười và giọt nước mắt...
Tất cả vẫn y nguyên như cũ...


----




Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Con muốn quay về thuở bé thơ
Con muốn ba ôm con vào lòng và hát
Hai bài ca mà con nhớ đến bây giờ...


Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Con muốn vẫn là cô bé tí ti
Ðược mẹ cột tóc, cột dây nơ sau áo
Cột tuổi thõ con vào những yêu thương.


Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Em muốn kể với anh  về tuổi thơ em
Về những nụ cười và ... những giọt nước mắt
Về những suối nguồn tạo ra em hôm nay.


Chiếc vé kia hôm nay đã hết
Ngày mai liệu còn bán ko anh?
Hay luôn nằm trong trái tim ta đó
Để em tìm về trong ký ức mong manh ...


Lần cuối cùng em... tìm mình như vậy
Sẽ vẫn là em - cô bé của ngày xưa
Ấu thơ trôi qua nào có ai lấy lại
Giữ trong lòng trong sáng tuổi thơ em.



Tuổi thơ – chẳng bao giờ có thể quay về … mãi mãi …
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...
St.



P/s: Ước gì em cũng mua đc "
một vé đi tuổi thơ" nhỉ? Ôi! Tuổi thơ ơi! Nhớ lắm!

"
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích."

Ngẫm nghĩ.

Ngẫm nghĩ.



- Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình.

Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
 
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
 
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!


St.

P/s: Ôi!
Cuộc sống ngoài kia vẫn còn nhiều, rất nhiều hoàn cảnh như thế! Ngẫm lại thấy mình vẫn còn may mắn lắm lắm!

Đấy! Đấy! E lại nhận được thiệt hồng báo tin vui. Trên thiệp ghi "Thương mời: Bích Ngọc +...". Còn có hơn 1 tuần, làm sao kịp tìm người để đi cùng "em + ..." đây ta? Thiệt là khó quá đi! :((