Mỗi lần nghe đâu đó giai điệu "đưa bé", e ko khỏi chạnh lòng.
"Trong đêm một bàn chân bước
Bé xíu lang thang trên đường
Ánh mắt buồn mệt nhoài của em
Em rất buồn vì em không biết đi, đi về đâu!?
Cuộc sống mưu sinh chỉ làm em qua cơn đói từng ngày
Vì em không cha, vì em đã mất mẹ
Thương đau vẫn là đau thương.
Em mơ một vì sao sáng
Dẫn lối em trên đường đời
Dẫu biết rằng chỉ là giấc mơ
Đã lâu rồi em đã không... không có tình thương.
Nhìn thấy ai ai cũng đều vui bên mẹ cha
Giọt lệ em tuôn rơi hoà tan với nỗi buồn
Bước đi trong chiều mưa".
=> E muốn làm, làm gì đó cho dù là nho nhỏ thôi. Thế cũng đủ để hy vọng sẽ:
"...lau khô cuộc đời em
Bằng tình thương lòng nhân ái của con người
Và hãy lau khô giọt nước mắt trong lòng em
Bằng tất cả trái tim con người Việt Nam. "
P/s: Những chuyến đi về phía "trái tim" luôn làm cho lòng em Bình yên và tĩnh tâm đến lạ! (^_^)