Một năm con chẳng nhớ mùa nào hơn bằng mùa vải chín quê mình. Không phải chỉ là cái cảm giác ngọt lịm nơi đầu lưỡi mà còn vì vị mặn của những nhọc nhằn trên vai cha mẹ để làm lên một vụ mùa.
Con còn nhớ như in, những ngày này của mấy năm về trước. Cái nóng nực của mùa hè oi ả. Cái vất vả của những kỳ thi. Thì cũng là lúc mùa vải chín rộ.
Con nhớ lắm hình ảnh bổ hái vải. Nhớ cái nhói đau, cái nhức nhối của bầy ong muỗi chích lên tấm thân bố khi ấy. Con nhớ lắm hình ảnh bố bị bọ xít làm cho sưng húp hai đôi mắt của bố. Con thương bố lắm ạ!
Nhà mình trồng được ba cây. Cũng khá nhiều, nhưng bố mẹ nói trồng ra chỉ để ăn với biếu, không kinh doanh buôn bán gì. Nhiều lần con nói bố mẹ bán bớt đi. Bố mẹ nói, "nhà trồng được nên chỉ để ăn với biếu họ hàng mới quý. Tiền biết thế nào cho đủ". Ôi! Chính suy nghĩ giản đơn ni mà con học hỏi đc nhiều điều lắm lắm!
Mấy năm rồi! Là mấy năm con không được chịu cái nóng nực đến oi ả của mùa hè. Không được ăn vải chín cây. Con nhớ lắm! Nên mỗi khi mùa vải chín con chỉ biết gọi điện hỏi thăm thôi ạ!
Năm nay vải nhà mình lại mất mùa rồi nhỉ? Như vậy bố mẹ lại không được thưởng thức, lại không được làm quà biếu họ hàng rồi! Nhưng sẽ không bị ong muỗi chích, sẽ không bị bọ xít hỏi thăm. Con sẽ đỡ xót hơn ạ! Mất mùa thì bố mẹ sẽ mua bố mẹ nhỉ?
Thương lắm mùa vải thiều chín nhà mình!
P/s: Sắp tới Tết Đoan Ngọ mà sao vải quê mình vẫn chưa chín! Tại mùa đông rồi lạnh quá chăng?
"Mỗi năm khi bước vào hè
Là cây vải ở sau nhà chín cây
Ồn ào khói bụi nơi đây
Mơ về cánh võng dưới cây vải thiều . . . .!"