Nhãn

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Bụng bảo dạ "nhớ hết hum ni nữa thôi, ngày mai là phải quên, quên hẳn" mờ ko bít em có làm đc ko?

Hình như "thịt" em thơm nhất hay sao mờ bị con gì nó đốt sưng cả cái tay bên phải. Vừa nhức, vừa ngứa, vừa đau. Seo "tháng của em" mà xui thế! Huhuhu. :((

Em yêu Sài Gòn!

Em yêu Sài Gòn!

Thỉnh thoảng em cứ buồn, buồn vu vơ,  cho nên em thích ồn ào cho quên đi nỗi buồn ấy.

Em vốn ko giàu có, cho nên không dám ngó ngàng đến những thứ cầu kỳ hoa mỹ.

SG, một thành phố ồn ào náo nhiệt đông dân, một nét đẹp kiêu sa diễm lệ mà không kém phần thướt tha.

Em yêu SG, yêu cả lúc hoàng hôn.



 

Ngày hôm nay, em chợt phát hiện ra một điều: Em yêu SG đến lạ!

Thiên hạ yêu thì em cũng yêu.

Thiên hạ yêu nhau, vất vả tỏ tình, nơm nớp canh giữ sợ mất, đêm nằm nhớ nhớ nhung nhung, ăn không ngon ngủ không yên, thề nguyền sống chết. Em yêu Sài Gòn, hô một tiếng là yêu, không vất vả canh giữ, đêm nằm ngủ ngon lành vì biết chắc rằng chẳng ai trộm được Sài Gòn.

Thiên hạ yêu, thì em cũng yêu.

Ngày cuối tuần, thiên hạ chở người yêu đi chơi, đi xem kịch, dạo công viên, đi cafe... Em cũng chỉ ở nhà, hay qua nhà người thân, hay cũng chỉ hò hẹn với bạn bè…

=> Cà phê chiều thứ bảy…Một cái gì xa xôi với em lắm!

Thiên hạ yêu thì em cũng yêu.

Thiên hạ yêu có giờ có giấc. Em yêu ... quanh năm. Thiên hạ hẹn hò nhau thì đến lúc cũng phải "chia tay hoàng hôn" ai về nhà nấy. Em yêu Sài Gòn, đến và đi, về và ở, ăn và ngủ, tất tật tần tân đều có Sài Gòn kề bên.

Thiên hạ yêu thì em cũng yêu.

Thiên hạ yêu xem ra đau khổ khốn đốn vì nghìn vạn điều nhỏ nhặt: sợ tốn tình phí, ghen tuông, giận hờn. Em yêu Sài Gòn chưa bao giờ như thế. Em không sợ tốn tình phí, em không ghen tuông vì lỡ có ai đó yêu Sài Gòn giống em, em chưa hề giận hờn vu vơ bao giờ...

Thiên hạ không yêu thì em vẫn yêu.

Yêu SG để không phải lúc buồn, lúc vui, lúc giận hờn ai đó…

“Yêu Sài Gòn không sợ nghe từ chối
Mà chỉ lo không còn sức để yêu
Yêu Sài Gòn không cần khư khư giữ
Càng lắm kẻ yêu càng thấy vui nhiều”.

St.

Ừ, thì thiên hạ yêu em cũng yêu. Cho ko bị lạc hậu.

P/s: Thiên hạ yêu nhau, còn em thì yêu Sài Gòn.





Thấy bạn bè thi nhau alo, nhắn tin, gửi thiệp hồng thông báo tin vui. Sợ Bố Mẹ buồn buồn nên em gọi điện động viên. Ai dè Bố Mẹ nói em cứ yên tâm tới khi nèo út ít học xong roài "chống lầy" cũng đc. => Dị là e được tung tăng bay nhảy dài dài mờ ko lo làm Bố Mẹ buồn. Hjhjhj.

Lúc nào mà trên "mun ti" xuất hiện nhiều nhiều cái notes hay entry của e. Là lúc ý e có nhiều tâm sự lắm lắm! Cứ viết ra thế e sẽ thấy mình thoải mái hơn. Hức hức hức.

Người Tình Trăm Năm.

Người Tình Trăm Năm - Đức Huy

Đến một ngày một ngày nào đó

Anh xa em một ngày nào đó.

Anh nhớ có một lần một lần mình nói

Ta yêu nhau có vầng trăng làm chứng



Bầu trời nhiêu sao sáng đêm nay

Nhiều như những gì mình muốn có

Một lần đã trọn vẹn ái ân

Với anh em mãi là người tình trăm năm



Và nếu như có một ngày một ngày nào đó

Em sang ngang một ngày nào đó

Anh xin chúc em được được nhiều hạnh phúc

Cho em luôn luôn được gì em muốn



Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay

Nhiều như những gì mình đã có

Một lần đã trọn vẹn hiến dâng

Với Anh em mãi là người tình trăm năm



Nhưng vòng yêu dấu đã xa rồi như con tàu ra khơi

Đến một ngày nào đó em sẽ biết rằng

Anh yêu em nhiều bao nhiêu



Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay

Nhiều như những gì mình đã mất

Một lần đã trọn vẹn hiến dâng

Với anh em mãi là người tình trăm năm



Và nếu như có một ngày một ngày nào đó

Em quên anh một ngày nào đó

Những ân tình nhạt nhòa phai dấu

Trong con tim chẳng còn thương đau



Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay

Nhiều như những kỷ niệm qua tay

Một lần đã trọn vẹn ái ân

Với, anh em mãi là người tình trăm năm.


P/s: Với em, anh mãi là người tình trăm năm.