Tuần ni, kết thúc = cuối tuần cũ vui vui và bắt đầu một tuần mới với một món quà nho nhỏ ngay ngày thứ 2 dầu tuần. Dị là cả tuần đều vui.
Đúng là ko gì vui như đc nhận quà, mặc dù đã "nhớn tướng".
Một tuần, dư âm của ngày Tết thiếu nhi. Làm em cũng tự nhiên nung nấu ý định tìm mua "1 vé đi tuổi thơ". Dị là lên mạng mần "cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của Nguyễn Nhật Ánh.
Mần xong truyện ni, thấy em đã có trong tay tấm vé đi tuổi thơ mờ chưa chắc có xiền đã mua đc.
Em ngẫm ra một điều, nếu cứ chăm chỉ nghiền truyện của bác ý, là đc đi tuổi thơ dài dài. Thế nên em tiếp tục mần "Bồ câu ko đưa thư",...và nhiều nhiều truyện # nữa. Ôi! Vui.
Và nữa, là những niềm vui nho nhỏ, niềm vui cực tới từ nhiều nơi để tập trung ở 1 nơi. Chỉ đơn giản thế thôi, nhưng em thấy ấm lòng, thấy đâu đó cũng có nhiều người vui vui vì những cái "nốt", cái "bờ lốc nhốc", cái "cờm mén" của em.
=> Ừa! Em "cứ hồn nhiên" rồi em "sẽ bình yên" mờ!
...
Cả tuần đi làm, em thích nhất thứ 7. Lượn lờ 1 tí với công việc, rồi phiêu liêu xiêu theo nhạc nhẽo. Lúc thì nồng nàn với "và tôi cũng yêu em", lúc thì lặng yên nghe con tim với... "cảm ơn tình yêu", rồi sâu lắng cùng "hề lấu"... And I wonder what you do Are you somewhere feeling lonely? Or is someone loving you? Tell me how to win your heart For I haven't got a clue But let me start by saying I love you
Cứ giản dị thế thôi là hết vèo sáng thứ 7.
Và, em lại chuẩn bị rong ruổi với cái nắng SG. Nhưng trưa ni, em sẽ ghé qua rạp, mua lấy mí cái vé coi "Công phu Pan đa" mờ em đã hứa với bạn Bống tồ hum mùng 1 tháng 6. Dị là cả nhà lại đc tung tăng.
=> Ừa! Cuộc sống có bao lâu đâu mà hững hờ!
Rối, tối ni, em lại khăn gói quả mướp qua Bác ngủ lang. Cả tuần ni, Bác đau nhức hết người, em lo, em thương Bác lắm lắm, nên em chăm chỉ tối tối qua đấm bóp cho Bác. Em thương Bác, mờ chạnh lòng thương sang Mẹ. Thương Mẹ ở xa em thế, lúc ốm đau em ko có ở bên như Bác lúc ni.
...
Ồ! Vui từ đầu tuần vui tới cuối tuần => cả tuần vui vui.
P/s: Niềm vui được chia sẻ => Niềm vui được nhân đôi.
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời.
Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình.
Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô.
Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người.
Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
- "Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
Người mẹ trả lời, - "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi."
Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. -"Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
St.
P/s: Đã khi nào ta tự hỏi tại sao Mẹ lại có đôi bàn tay thô ráp, khuôn mặt gầy gò, Bố lại có những vết nhăn thật sâu trên trán chưa?
Tất cả có lẽ là vì có ta trên thế giới này, mọi sự mệt nhọc đều chẳng là gì cả đối với đấng sinh thành!
Một việc tưởng chừng như bình thường, vặt vãnh lại ẩn chứa những tác động vô cùng nguy hiểm.
Ai trong chúng ta cũng thấy rõ việc ngồi nhiều gây nên cảm giác nhức mỏi xương khớp, đau lưng nhưng đó mới chỉ là những dấu hiệu cảnh báo nhẹ của cơ thể về những tác động vô cùng nguy hiểm của nó.
Ngồi lâu không những làm ta tăng nguy cơ mặc bệnh tim mạch, béo phì mà còn để lại những tổn thương lâu dài cho cơ thể và dẫn đến tử vong.
Dưới đây là những thông tin minh họa về tác động của việc ngồi lâu và những lời khuyên dành cho những người có công việc thường xuyên phải ngồi nhiều.
St.
P/s: Một ngày đi làm của em là 8h đồng hồ. Mà phải ngồi với máy tính tầm đó! Kiểu ni chắc xin Sếp cho qua làm chân Kinh Doanh để "ngồi ít mà đi nhiều" mí đc.