Nhãn

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

"Em đi đâu về, mà tóc đầy me Em ngồi em chải, nghĩ gì vui thế, mà cười một mình Là là lá lá lá là la..."

Con đường có lá me bay. (Sài Gòn - một chút gì để nhớ!)

Con đường có lá me bay.

"Em đi đâu về, mà tóc đầy me
Em ngồi em chải, nghĩ gì vui thế, mà cười một mình..."



Sài Gòn đang sang mùa. Mùa mưa rồi đấy!

Giờ tan sở, đường SG đông đúc thế! Trời mà mưa thì còn thê thảm nữa. Đâu đâu cũng thấy người và xe. Nhích nhích từng cm nhọc nhằn.

SG nhanh mưa, và cũng nhanh tạnh.

Và điều thú vị nhất là được đi dưới Con đường có lá me bay.

“Em còn nhớ hay em đã quên?
Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh”


Một cảm giác trong trẻo, tràn đầy nhựa sống khi đi trên những con đường mát lành sau cơn mưa, lá rơi đầy khắp mặt đường.

Còn nếu mà đi trên những con đường có lá me vào buổi tối ta sẽ cảm nhận được sức sống, sự bình yên tĩnh lặng của Sài Gòn.

Ai bảo SG ko có những lúc bình yên như thế!
                                          
                                                
      "Con đường có lá me bay
Chiều chiều ta lại cầm tay nhau về
Bước chân rạo rực trên hè
Êm êm lá hát lòng nghe bồi hồi..."
 

P/s: Sài Gòn - một chút gì để nhớ nếu phải xa.



Tối qua được chiêm ngưỡng tóc mới của bạn Bống nhà mềnh. Thấy tóc ngắn hay hay. Chèm chèm. Hay là em cũng cắt tóc ngắn cho "xinh tươi cớ gì em tóc dài" nhỉ? Hihihi.