Nhãn

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Tháng 7 mưa ngâu. Đã bao giờ em hỏi từ đâu Những hạt mưa, mưa ngâu tháng bảy Nước mắt nhà trời sao mênh mông đến vậy Suốt đêm ngày như than trách, oán hờn.

Vitamin C2. :))

Một cách cua gái!

Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, có một cô con gái út rất nết na thùy mị, chăm việc bếp núc.

Bà cụ thường đe bọn thanh niên hàng xóm:

 - Có già ở đây, bọn bây đừng hòng léng phéng đến con út.

Một ngày kia. Lúc bà cụ đang quay tơ, cô út nấu ăn dưới bếp, anh học trò cầm một cái chén nhỏ xíu sang nhà bà cụ:

 - Thưa bác, hôm nay cháu nấu ăn quên mua nước mắm, bác cho cháu xin một muỗng.

Thấy anh học trò ăn nói dễ thương nên bà cụ cũng dễ dãi:

- Ừ con cứ xuống bếp nói con út đưa cho.

Anh học trò đi xuống bếp, giấu cái chén tỉnh bơ:

- Cô út, bác nói cô cho tôi... nắm tay cô một chút.

Cô út sợ quá la toáng lên:

- Má ơi! Anh này ảnh kêu...

- Thì mày để cho nó một chút. Có mất cái gì đâu!

Cô Út đành đứng im cho anh nắm tay.

Ba bữa sau, anh học trò lại sang:

 - Thưa bác, cho con xin một củ hành nhỏ.

- Con cứ xuống bếp nói con Út đưa cho.

Anh ta lại xuống bếp:

- Cô Út, bác nói cô cho tui hun cô một cái.

Cô Út la lớn:

- Má ơi! Anh này ảnh đòi...

- Thì mày cứ để cho nó một chút...

Cô Út đành để cho anh ta hun.

Cứ thế khi thì hạt tiêu, trái ớt, khi thì muỗng muối, hạt đường, cô Út cứ đành phải “cho một chút...".

 Một thời gian sau, anh ta đã được ở... rể nhà bà cụ.

He he he. A học trò ni thông minh thế!

Hu...hu...hu...Sao ai cũng ko ốm thì đau hết thế này! Khổ quá! Thương quá! :((

Thơ thẩn thẩn thơ!



...




Đàn bà con gái
có gì mà mê
cũng hai con mắt
cũng quên đường về!


Đàn bà con gái
có gì mà thương
cũng trên bến lở
cũng qua chuyến đò.


Đàn bà con gái
có gì mà yêu
cũng diều no gió
cũng diều đứt dây.

Duyên con gái, Tin tức trong ngày, Nhật kí, dạy con, chuyện tình yêu, hạnh phúc, cuộc sống


Đàn bà con gái
có gì mà say
cũng hoa hồng thắm
cũng loài lắm gai.


Đàn bà con gái
có gì mà đôi
Cũng thừa,
lẻ một thằng tôi
Cũng vừa
chẵn một lần em đi - về.


Đàn bà con gái
Có gì mà cho ?
Cũng không tất cả
Cũng còn cái dư.


Dư tình trót lỡ
...Có gì mà quên ?  ...


St.

P/s: Đọc blog của 1 cô bé, thấy bài thơ rất hay, và mạnh mẽ, nên e chôm chỉa về đây!