Nhãn

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chuyện tình Dã Quỳ! (P4)


Chuyện tình Dã Quỳ! (P4)


Tấm bản đồ xe buýt là hành trang đầu tiên của tôi khi hòa nhập với cuộc sống Sài Gòn. Vì xe buýt sẽ là phương tiện đi lại chính ở cái thành phố rộng lớn này cùng với cái xe đạp của tôi. Xe buýt - cái mà tôi vẫn tự hào khoe với bạn bè là "xe hơi" khi tụi nó hỏi tôi đi học bằng gì - nhưng thực ra tôi nói như vậy cũng chỉ để tự an ủi mình thôi.

Buổi học đầu tiên trong bốn năm học của tôi cũng tới. Sau hơn một giờ phải di chuyển tới hai cái xe buýt, với tâm trạng lo lắng, bồi hồi chỉ sợ mình đi quá địa điểm học.

Với một bộ đồng phục thể dục được phát ngày hôm qua, tôi dễ nhận ra vị trí lớp mình ở đâu. Nhìn mọi người ai cũng xa lạ, nhưng rồi chúng tôi nhanh chóng làm quen nhau. Và cô bạn đầu tiên tôi quen là một người miền Trung, khá hiền và ít nói là cảm giác đầu tiên của tôi.

Tôi lướt qua một lượt danh sách lớp. Điều đầu tiên tôi quan tâm là quê quán - tôi muốn biết xem có ai tới cùng thành phố ngàn hoa với tôi không thôi - nhưng tôi thất vọng vì tôi là người duy nhất. Rồi cột điểm số, trước giờ tôi luôn tự hào về số điểm mà mình đạt được, nhưng giờ thì tôi thấy xấu hổ vì nhiều người còn có điểm cao hơn tôi. Rồi tôi coi qua cột năm sinh, xem có ai lớn tuổi hơn tôi không. Có một người hơn tôi ba tuổi, một người hơn hai tuổi, và một số người hơn một tuổi. Tôi vui vì vẫn có người lớn tuổi hơn mình.

Không hiểu sao, lướt qua hơn bốn mươi cái tên, tôi lại ấn tượng nhất với cái tên Hải Phong, nghe cái tên cũng biết là con trai vùng biển rồi. Tôi nhìn quanh lớp và thử đoán xem ai trong số những người đó mang cái tên đặc biệt này. Và bất chợt tôi bắt gặp một ánh mắt cũng đang nhìn tôi.

Buổi học đầu tiên cũng nhanh chóng trôi qua, chưa đủ thời gian để tôi có thể biết thêm được nhiều người, nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được một cái gì đó thật đặc biệt đang chờ đón tôi.

Buổi học thứ hai, tôi ngồi gần một cô bạn người SG gốc luôn. Thật dễ chịu và vui vẻ làm cho tôi cảm thấy thật dễ hòa đồng.

Giờ nghỉ giải lao, chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Những câu hỏi đầu tiên tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi này là những câu về tên tuổi, quê quán,...linh tinh đú thứ.

Cái thời khóa biểu của đại học nó cũng khác xa hồi cấp III của tôi. Phải mất mấy hôm tôi mới bắt kịp với nó.

Những ngày học tiếp theo nó trở lên vui nhộn hơn, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Trong lúc tôi đang chăm chú nghe giảng, cô bạn Ngọc Quyên ngồi cạnh tôi thì thầm vào tai tôi nói "ê, cậu thấy Bảo Lâm, Hải Phong, Trung Kiên lớp mình có đẹp trai không?". Rồi cô quay đầu tôi về phía mấy cậu mà cô vừa nhắc tên. Đúng lúc đó mấy ánh mắt cũng đang nhìn về phía tôi. Lúc ấy mà có cái lỗ nẻ thì tôi sẽ chui ngay xuống cho đỡ xấu hổ. Và tôi tin chắc rằng khuôn mặt tôi lúc ấy - đỏ như trái cà chua chín - chắc nhìn mắc cười lắm.

Rồi những buổi học sau đó, tôi luôn có cảm giác có những ánh mắt nào đó nhìn về phía tôi - mà cô bạn tôi luôn quay xuống dành ánh mắt cùng nụ cười về phía mấy cậu bạn đó đã báo cáo cho tôi biết.

Tuần học đầu tiên, tháng đầu tiên học tại SG cũng qua. Tôi đã bắt kịp với cuộc sống ở đây. Và đã tới lúc tôi nghĩ mình phải tìm cho mình một công việc gì đó để làm thêm phụ giúp mẹ. Vì tôi thấy việc học của mình còn khá là thoải mái so với những ngày ngồi trên ghế phổ thông.

Tôi sẽ dành thời gian lang thang quán net, sẽ tạo hồ sơ trên trang web của báo tuổi trẻ, và mục đích là để tìm việc làm thêm cho mình.

Ngày mai tôi sẽ bắt đầu thực hiện dự định này. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.