Chuyện tình Dã Quỳ (P10)
Sao buổi sáng hôm nay trời lại đẹp đến lạ!
Tôi lại vui mừng, lại ca hát líu lo. Tôi đã trở lại là tôi – một bông Dã Quỳ tươi tắn, hồn nhiên như trước.
- Sao lương tháng đầu của em lại nhiều hơn như thỏa thuận lúc vào làm vậy anh? Tôi vội đi hỏi anh Hà Linh ngay sau khi được nhận cái phong bì lương tháng đầu tiên tôi đi làm thêm.
- À thì tại anh thấy em làm việc chăm chỉ, lại vất vả hơn khi cậu Hoài Nam nghỉ làm, nên anh thưởng thêm cho em. Tháng tới em lại phát huy nhé!
- Em cảm ơn anh! Nhưng tháng sau anh đừng làm thế nữa nhé!
Tôi băn khoăn nhưng không hề biết đó không phải là lý do chính. Nhưng tôi vẫn vui vì có thêm khoản tiền thưởng ấy, tôi có thể thực hiện thêm được nhiều dự định mà tôi tính để lại khi tới tháng lương thứ hai mới thực hiện nó.
Việc đầu tiên, tôi đạp xe tiến thẳng tới shop quần áo, chọn mua bộ đồ cho mẹ. Bộ nào cũng đẹp, bộ nào tôi cũng thích, cũng yêu hết.
- Màu xanh ngọc hay màu vàng nhỉ? Trời ơi! Sao bộ nào cũng đẹp thế! Ước gì mình có nhiều thật nhiều tiền, mình sẽ mang cả shop này về cho riêng mẹ. Tôi ngẩn người ra trước gian hàng quần áo sặc sỡ sắc màu ấy.
Tôi mải mê mua sắm mà quên mất trời đã khuya lắm rồi! Chỉ tới khi tiếng loa thông báo đã tới giờ đóng cửa tôi mới biết. Tôi đã chọn bộ màu vàng như màu hoa dã quỳ mà cả tôi và mẹ đều thích. Và cả một chiếc áo màu hồng cho nhỏ bạn thân của tôi nữa.
Tôi dồn hết sức vào đạp xe, vừa hồi hộp với một mớ nhứng suy nghĩ linh tinh sẽ xảy ra với mình trong đêm tối thế này. Sao đường hôm nay lại dài đến thế!
- Sao giờ em mới về? Đạp xe nhanh thế? Đi từ từ thôi cho an toàn. Tôi đang chú tâm vào đạp xe thì giật mình vì những câu hỏi ấy. Tôi nghe giọng nói quen quen. Nhưng vẫn cắm cúi vào đạp mà không dám ngước nhìn. Vì tôi nghĩ đây cũng là một chiêu làm quen của những kẻ xấu. Biết đâu sau những câu hỏi ấy sẽ là những điều gì. Tôi sợ đến run cả người.
- Dã Quỳ, để anh đưa em về tới nhà nhé? Tôi giật mình lần nữa khi tên tôi được vang lên. Lúc này tôi mới đủ can đảm để ngước lên nhìn.
- Anh...anh Hà Linh. Sao...? Tôi chưa hết run, nên chưa thể nghĩ được câu hỏi nào dành cho anh.
- Sao? Em định hỏi gì?
- Sao anh đi cùng đường với em? Anh về trễ vậy? Một câu hỏi thật vô duyên hết sức, như thế nó chỉ là con đường dành riêng cho tôi ý.
- Phải yên tâm là công việc cuối cùng ở quán đã hoàn thành anh mới về được chứ cô bé. Nhà của anh ở gần cuối con đường này nè. Nghe anh kể thì lại tình cờ tôi và anh cũng cùng chung đường về.
- Vậy từ tối mai em về trễ hơn chút rồi anh đưa về nha? Để em về một mình anh không yên tâm lắm! Có chuyện gì không hay xảy ra với em anh lại mất đi một nhân viên giỏi à!
- Không cần mà anh. Làm gì có chuyện gì xảy ra với em được chứ!
- Cô bé này, ngốc quá! Ngây thơ quá! Một mình con gái đi lại đêm khuya ai mà biết trước được. Với lại anh và em cùng đường mà. Hay em đi làm bằng xe buýt đi, tối xong việc anh chở về luôn cho tiện nha.
- Dạ! Nghe anh nói thế tôi không thể từ chối được. Anh lại là ông chủ của tôi nữa mà!
Vậy là ngày mai tôi lại có tài xế nữa rồi!
Sao mình lại may mắn thế!
Tôi lại vui mừng, lại ca hát líu lo. Tôi đã trở lại là tôi – một bông Dã Quỳ tươi tắn, hồn nhiên như trước.
- Sao lương tháng đầu của em lại nhiều hơn như thỏa thuận lúc vào làm vậy anh? Tôi vội đi hỏi anh Hà Linh ngay sau khi được nhận cái phong bì lương tháng đầu tiên tôi đi làm thêm.
- À thì tại anh thấy em làm việc chăm chỉ, lại vất vả hơn khi cậu Hoài Nam nghỉ làm, nên anh thưởng thêm cho em. Tháng tới em lại phát huy nhé!
- Em cảm ơn anh! Nhưng tháng sau anh đừng làm thế nữa nhé!
Tôi băn khoăn nhưng không hề biết đó không phải là lý do chính. Nhưng tôi vẫn vui vì có thêm khoản tiền thưởng ấy, tôi có thể thực hiện thêm được nhiều dự định mà tôi tính để lại khi tới tháng lương thứ hai mới thực hiện nó.
Việc đầu tiên, tôi đạp xe tiến thẳng tới shop quần áo, chọn mua bộ đồ cho mẹ. Bộ nào cũng đẹp, bộ nào tôi cũng thích, cũng yêu hết.
- Màu xanh ngọc hay màu vàng nhỉ? Trời ơi! Sao bộ nào cũng đẹp thế! Ước gì mình có nhiều thật nhiều tiền, mình sẽ mang cả shop này về cho riêng mẹ. Tôi ngẩn người ra trước gian hàng quần áo sặc sỡ sắc màu ấy.
Tôi mải mê mua sắm mà quên mất trời đã khuya lắm rồi! Chỉ tới khi tiếng loa thông báo đã tới giờ đóng cửa tôi mới biết. Tôi đã chọn bộ màu vàng như màu hoa dã quỳ mà cả tôi và mẹ đều thích. Và cả một chiếc áo màu hồng cho nhỏ bạn thân của tôi nữa.
Tôi dồn hết sức vào đạp xe, vừa hồi hộp với một mớ nhứng suy nghĩ linh tinh sẽ xảy ra với mình trong đêm tối thế này. Sao đường hôm nay lại dài đến thế!
- Sao giờ em mới về? Đạp xe nhanh thế? Đi từ từ thôi cho an toàn. Tôi đang chú tâm vào đạp xe thì giật mình vì những câu hỏi ấy. Tôi nghe giọng nói quen quen. Nhưng vẫn cắm cúi vào đạp mà không dám ngước nhìn. Vì tôi nghĩ đây cũng là một chiêu làm quen của những kẻ xấu. Biết đâu sau những câu hỏi ấy sẽ là những điều gì. Tôi sợ đến run cả người.
- Dã Quỳ, để anh đưa em về tới nhà nhé? Tôi giật mình lần nữa khi tên tôi được vang lên. Lúc này tôi mới đủ can đảm để ngước lên nhìn.
- Anh...anh Hà Linh. Sao...? Tôi chưa hết run, nên chưa thể nghĩ được câu hỏi nào dành cho anh.
- Sao? Em định hỏi gì?
- Sao anh đi cùng đường với em? Anh về trễ vậy? Một câu hỏi thật vô duyên hết sức, như thế nó chỉ là con đường dành riêng cho tôi ý.
- Phải yên tâm là công việc cuối cùng ở quán đã hoàn thành anh mới về được chứ cô bé. Nhà của anh ở gần cuối con đường này nè. Nghe anh kể thì lại tình cờ tôi và anh cũng cùng chung đường về.
- Vậy từ tối mai em về trễ hơn chút rồi anh đưa về nha? Để em về một mình anh không yên tâm lắm! Có chuyện gì không hay xảy ra với em anh lại mất đi một nhân viên giỏi à!
- Không cần mà anh. Làm gì có chuyện gì xảy ra với em được chứ!
- Cô bé này, ngốc quá! Ngây thơ quá! Một mình con gái đi lại đêm khuya ai mà biết trước được. Với lại anh và em cùng đường mà. Hay em đi làm bằng xe buýt đi, tối xong việc anh chở về luôn cho tiện nha.
- Dạ! Nghe anh nói thế tôi không thể từ chối được. Anh lại là ông chủ của tôi nữa mà!
Vậy là ngày mai tôi lại có tài xế nữa rồi!
Sao mình lại may mắn thế!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.