Chuyện tình Dã Quỳ! (P3)
Sau một đêm dài thật dài, những ánh nắng ban mai đầu tiên cũng chiếu xuống. Tôi vui mừng, tôi háo hức, tôi ca hát chuẩn bị mọi thứ cho ngày thật đặc biệt này. Chị tôi thì luôn miệng dặn tôi đủ thứ, em phải thế này, em phải thế khác,...Tôi đã rối lại càng rối thêm.
Tìm lại tờ giấy báo nhập học trong cái túi màu xanh ngọc bích mà nhóm bạn đã tặng tôi trước ngày tôi tạm biệt tụi nó. Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy tôi coi lại nó nữa. Và tôi tin chắc rằng nhắm mắt lại tôi cũng biết nó để ở vị trí nào và hình dáng cũng như những chi tiết nhỏ nhất trên nó ra sao.
Tôi xuống đường, hòa mình vào dòng người SG. Không khí thật nhộn nhịp và đông đúc. Sao mới hơn sáu giờ sáng mà mọi người đi đâu đông thế? SG thật lạ lẫm, náo nhiệt,...Quay trái, quay phải, ngó trước, nhòm sau, tôi cảm nhận về SG. Tôi thấy mình như một đứa nhà quê lên thành thị.
Tôi huyên thuyên đủ thứ với chị, nên thấy quãng đường tới trường ngắn hơn tôi nghĩ. Chị lại dặn tôi đủ thứ trước khi tôi bước vào trường. Sao tôi thấy giống "ngày đầu tiên đi học" của con nít thế!
Mọi thứ, từ cái cổng, ngôi trường, hàng ghế đá, đến những con người...đều lạ lẫm và dường như chúng đều to lớn, xinh đẹp hơn mọi thứ ở ngôi trường cấp III của tôi. "Phải rồi! Sao lại suy nghĩ ngây thơ thế?". Tôi tự cười thầm với suy nghĩ còn trẻ con của mình.
Những khuôn mặt (nam có, nữ có) cũng háo hức, cười cười, nói nói giống như tôi. Không biết trong số họ, ai sẽ là bạn thân của tôi suốt bốn năm học đại học nhỉ? Tôi chưa quen được ai, cũng như chưa đủ dũng khí để làm quen ai đó. Tôi thấy mình thật cô đơn. Sao lại không có đứa bạn nào học cùng trường với tôi? Liệu có phải tại tôi chọn trường đặc biệt quá, sở thích của tôi khác người quá chăng?
Ngày hôm nay, tôi chỉ tới để làm thủ tục nhập học, nộp học phí và nhận thời khóa biểu của tuần học đầu tiên. Tôi chỉ biết được tôi thuộc lớp 115, và buổi học đầu tiên bắt đầu cho năm nhất lại là một buổi học thể dục tại một nhà thi đấu thể thao quận 10. Ôi lại môn thể dục - môn mà tôi luôn hoảng sợ nhất từ nhỏ tới giờ - tôi cứ nghĩ rằng lên đại học tôi sẽ thoát khỏi nó. Vậy mà tôi sẽ còn phải học nó hết hai năm đại cương. Tôi ngao ngán và hơi lo sợ cho những buổi học thể dục sắp tới.
Nhưng không sao, tôi sẽ cố gắng. Thời gian còn rất dài ở phía trước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.