Nhãn

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chuyện tình Dã Quỳ (P8)


Chuyện tình Dã Quỳ (P8)


Những cảnh vật quen thuộc nhanh chóng hiện ra trước mắt tôi. Đầu tiên là thành phố ngàn hoa, rồi tới những con đường quen thuộc đưa tôi về ngôi nhà nhỏ nhỏ, xinh xinh. Nơi đó có người mẹ thân thương của tôi. Và cả “đồi Dã Quỳ” của tôi nữa. Sao mọi thứ đều trở nên đẹp một cách lạ thường. Hay là mọi thứ đang thay da đổi thịt. Hay là do tôi lâu rồi không quay về. Mà cũng đúng thôi vì từ lúc lên SG tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi mới trở về.
Sau mấy tiếng ngồi trên xe, mệt lả. Nhưng nhìn thấy mọi thứ thân thương là mọi mệt mỏi vội quên đi hết. Có lẽ tôi đã không mệt như vậy nếu đồng ý lời đề nghị của anh Hà Linh khi tôi tới gặp anh xin nghỉ hai tối làm tại quán. Anh vội đề nghị đưa tôi về sau khi biết tôi cùng quê với anh. Nhân tiện anh về thă nhà anh luôn. Nhưng thấy tôi khăng khăng từ chối nên anh đành thôi. Và dặn tôi đi đường cẩn thận, nếu khi lên SG thấy mệt thì cứ nghỉ thêm. 

Mẹ vẫn thế! Vẫn dáng người ấy! Vẫn bộ đồ mà tôi vẫn thích ngắm mẹ mà không biết chán khi mẹ mặc nó. Tôi nhẹ nhàng tới gần mẹ. Ôm eo mẹ, làm mẹ giật thót mình.

- Ngốc nè! Làm mẹ giật mình. Mẹ vừa nói, vừa ấn ngón tay trỏ lên cái trán ương bướng của tôi.

Hai mẹ con ôm nhau một lúc lâu thật lâu mới chịu buông nhau ra.
- Đi rửa mặt mũi, chân tay đi rồi mẹ nấu món gì dó ăn cho đỡ mệt. 

Mẹ vẫn là nhất, không ai bằng mẹ được. Tôi thấy mình thật hạnh phúc biết bao khi có mẹ trên đời. Tự nhắc nhở mình phải về thăm mẹ nhiều hơn nữa.
Lại một đêm nữa tôi và mẹ gần như thức trắng. Hai mẹ con tâm sự không biết bao nhiêu là chuyện. 

Sáng sớm thức giấc, việc đầu tiên của tôi là chạy thẳng lên “đồi Dã Quỳ”. Tôi vui mừng như được gặp lại một thứ gì đó thật đặc biệt với tôi. Tôi tha thẩn, tôi cười cười nói nói với loài hoa mang tên tôi. Tôi kể cho chúng nghe tất cả những gì tôi đã, đang và sẽ trải qua tại SG. Trong đó có cả Hoài Nam nữa. Lúc đó ai nhìn tôi chắc cũng tôi như là một con ngốc. Ai đời lại đi trò chuyện với hoa thế chứ!
Hai ngày trôi qua thật nhanh. Tôi lại phải tạm biệt mẹ, tạm biệt “đồi Dã Quỳ”, tạm biệt thành phố ngàn hoa tôi lại trở lại với thành phố SG ồn ã. 
Tôi lên xe, người mà tôi luôn nghĩ tới, lạ thật không phải là mẹ mà lại là anh – Hoài Nam . Không lẽ tôi lại nhớ anh nhiều đến thế? Tôi lại mong gặp anh nhiều đến thế? 
Hay là tôi đã biết yêu? 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.