Chuyện tình Dã Quỳ! (P6)
Tôi chuẩn bị tinh thần thật tốt - tốt nhất mà tôi có thể. Tôi hôi hộp không biết bóng đen đó sẽ là ai, là ai mà cứ lẽo đéo theo tôi hoài vậy? Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt kẻ đáng ghét đó và sự tự đắc của mình khi cho nó một cú đá trời đánh - chỉ cần một cú thôi. Và có lẽ đây cũng là lý do để tôi đăng ký học Takewondo sau này.
Hôm nay, tôi xin anh chủ quán cho tôi về sớm nửa tiếng.
Nhưng lạ thay tôi lại không thấy bóng đen nào bám theo tôi hết. Tôi vừa đi, vừa ngoái cổ nhìn nhưng vẫn không có ai theo tôi hết. Tôi hậm hực vì kế hoạch của mình không thành. Thế mà tôi đã háo hức mong đợi nó.
Hôm sau, tôi tới quán sớm nửa tiếng để làm bù tối qua. Đấy là tôi tự thấy mình phải làm thế, mặc dù anh chủ quán không yêu cầu.
- Sao hôm qua em chạy xe nhanh thế? Anh chạy xe nhanh thật nhanh mà vẫn không thấy em đâu. Anh lo lắng quá! Tưởng em bị làm sao? Anh chàng Hoài Nam làm cùng với tôi hỏi.
- Ủa thì ra tối nào anh cũng chạy xe theo sau em à? Thì ra bóng đen là Hoài Nam, sao mình không nghĩ ra nhỉ - tôi tự nhủ.
- Tình cờ đường về nhà em cùng với đường về nhà anh. Nên anh đi theo em thôi.
- Vậy sao anh không lên đi cùng với em, mà lại theo sau thế làm em sợ chết. Hôm nào cũng phải dồn hết sức để chạy xe. Về tới nhà thở muốn chết.
- Hì, anh xin lỗi nhé. Tại anh nghĩ em ngại. Vậy bắt đầu từ tối mai anh qua chở em đi làm nha? Nhà mình gần nhau mà, em khỏi phải lo lắng gì nữa.
- Nhưng...
- Em đừng ngại, vì tiện đường thôi mà, anh không có ý gì đâu. Anh có bạn gái rồi mà, cô ấy tên Tuyết Lan. Hoài Nam nói một hồi.
Tôi gật đầu và bắt đầu công việc của mình.
Ngày mai tôi có tài xế riêng rồi, cũng oai đấy chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.