Chuyện tính Dã Quỳ (P7)
Tôi không còn phải lo lắng sợ đi làm trễ, hay là sợ sệt khi mỗi tối phải chạy một quãng đường xa để về nhà với việc tưởng tượng ra đủ thứ linh tinh trong đầu. Tôi không phải vội vã chạy cho kịp chuyến xe buýt để về nhà chuẩn bị mọi thứ cho kịp giờ làm sau mỗi buổi học như trước nữa. Tôi vui mừng, tối háo hức, tôi có người trò truyện rồi. Vì tôi có tài xế riêng rồi.
Tôi và Hoài Nam cùng nhau đi làm, cùng nhau trở về nhà sau khi kết thúc công việc. Ngồi sau xe anh, tôi có thể huyên thuyên đủ thứ, tôi nói chuyện rất thoải mái. Và hoài Nam cũng vậy. Anh kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện của anh. Và cả chuyện tình cảm của anh với Tuyết Lan nữa. Tôi như một nhà quân sư tình cảm cho anh. Tôi giúp anh chọn mua quà tặng cho Tuyết Lan. Và sau những lần ấy, anh vui vẻ khoe với tôi vì món quà đó Tuyết Lan thích lắm. Tôi cũng thấy vui lây vì đã giúp được anh gì đó.
Nhưng cuộc sống không bằng lòng thuận theo ý người.
- Hoài Nam , cậu vào phòng gặp tôi. Tôi có chuyện muốn nói. Anh chủ quán Hà Linh nói với vẻ mặt thoáng chút giận dữ khi thấy tôi và Hoài Nam vừa tới quán.
- Dạ! Anh đáp lại với vẻ mặt băn khoăn không biết lý do tại sao.
- Chắc không sao đâu anh, đừng lo lắng quá! Tôi trấn an Hoài Nam, cũng là tự trấn an mình. Nhưng tôi tự cảm thấy có điều gì đó không ổn sắp xảy ra.
Hai đứa im lặng không ai nói với ai câu nào. Tự nhiên không khí trở nên yên ắng đến lạ. Nó đối nghịch với sự ồn ào của đường phố SG. Tôi băn khoăn không biết tại sao, chỉ loáng thoáng tưởng tượng ra những gì anh Hà Linh đã nói với anh.
- Từ mai anh sẽ không cùng em đi làm, hay cùng em về nhà nữa. Mai anh sẽ nghỉ làm ở đó.
- Tại sao vậy anh? Công việc này tốt mà? Tôi hỏi vậy, nhưng thực ra tôi đã đoán ra được điều này.
- Dạo này anh nhiều bài vở quá. Đi làm thêm ảnh hưởng nhiều tới việc học. Kết quả học của anh tệ hơn lúc anh không đi làm thêm. Nên anh muốn nghỉ một thời gian xem có phải vậy không?
- Vậy à? Tôi thoáng buồn khi nghĩ đó là nguyên nhân khiến anh nghỉ. Nhưng nó lại không đơn giản như thế!
- Nhưng...Anh ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp. Nếu em thích anh vẫn có thể chở em đi làm và đón em về.
- Vậy à? Tôi trả lời bâng quơ. Tôi cũng không biết phải trả lời sao nữa. Tôi chỉ biết một điều là tôi thấy vui vì vẫn được gặp anh hàng ngày.
- Uh, nếu em thích. Anh nhấn mạnh lại.
- Không cần đâu anh. Anh cứ lo tập trung cho việc học đi đã. Tôi cũng không hiểu được bản thân mình lúc đó nữa. Tôi muốn nói “uh” mà sao lại từ chối.
Sao quãng đường hôm nay ngắn đến lạ? Tôi muốn nó dài mãi, muốn được ngồi sau lưng anh lâu hơn, được hít hà, được huyên thuyên với anh lâu hơn mà cũng không được.
Những ngày sau đó, một mình tôi tới chỗ làm. Rồi lại một mình chạy xe trong đêm với một đống thứ linh tinh tưởng tượng sẽ xảy ra với mình. Cảm giác lo lắng lại ùa về trong tôi. Tôi luôn ao ước sẽ vô tình gặp anh trên đường, sẽ cùng anh huyên thuyên đủ thứ không biết chán. Tôi luôn tìm bóng dánh anh, giọng nói anh, nhưng tôi tìm trong vô vọng.
Mỗi tối, trước khi vào nhà, tôi luôn ngoái cổ lại nhìn với hy vọng sẽ thấy dáng anh đứng cũng chỗ mà hàng tối anh vẫn dơ tay chào tạm biệt tôi trước khi tôi khuất sau cánh cổng vào nhà.
Tôi cứ hy vọng, để rồi mang cả hy vọng ấy vào trong giấc mơ. Đơn giản chỉ là vì tôi nhớ anh.
- Mày làm sao vậy nhỉ? Mày quên lời mẹ dặn rồi sao Dã Quỳ ơi?
Mai mình sẽ về thăm mẹ, nhớ mẹ quá! Nhớ “đồi Dã Quỳ” quá!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.