Nhãn

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chuyện tình Dã Quỳ! (P5)


Chuyện tình Dã Quỳ! (P5)


Mất mấy lần lang thang trên mạng, hết web này tới web khác mà không tìm được việc gì ưng ý. Đang có ý định bỏ công cuộc tìm kiếm thì thật may mắn, một công việc phuc vụ ở quán cafe thu hút mình với câu tựa "cần tuyển phục vụ, ưu tiên SV".

Hăm hở đạp xe, hồi hộp mong chờ, không biết người ta có nhận mình không.

- Bảy giờ tối mai, em tới bắt đầu công việc được không? Anh chủ quán nói với mình sau một vòng phỏng vấn với nhiều thật nhiều câu hỏi. Có lẽ mình được nhận vì sự tự tin khi trả lời phỏng vấn của mình. Không hiểu sao lúc đó mình tự tin thế, không chịu thua bắt kì câu hỏi nào hết.

Vui mừng chạy xe về nhà, trên đường đi, ngó ngang ngó dọc. Tôi thấy mọi thứ đều một màu hồng. Ngày mai tôi mới đi làm buổi đầu tiên mà sao chưa gì tôi lại nhiều dự tính cho tháng lương đầu tiên quá vậy. Tôi sẽ mua cái này, mua cái kia, chưa nhận lương mà mọi thứ tôi tính đâu vào đấy hết rồi.

Chưa hôm nào tôi nôn nao và mong kết thúc buổi học hôm nay tới vậy. Mọi lời giảng của thầy cũng như những ánh mắt ai đó dành cho tôi đều trở nên vô nghĩa. Tôi liên tục coi đồng hồ. Nhìn tôi lúc đó chắc mắc cười lắm.

Hết giờ học tôi lao nhanh ra trạm xe buýt, bỏ quên cô bạn vẫn đi cùng tôi, để rồi hôm sau nó trách móc này nọ.

Về tới nhà, tôi nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Với quần jean và áo thun - mà tôi đã mất gần như một tiếng đồng hồ để lựa lựa, chọn chọn. Jean với thun sẽ dễ dàng cho công việc hơn.

Ngày làm việc đầu tiên cũng trôi qua. Tôi hoàn thành công việc lại thuận lợi hơn cả tôi mong đợi.

Mười giờ tối, tôi một mình đạp xe chạy về nhà.

Và rồi, tôi luôn có linh cảm ai đó chạy sau mình. Tôi cuống quýt, cắm đầu, cắm cổ đạp, không dám ngoái cổ lại nhìn. Tim đập nhanh, tự dặn mình, tự an ủi mình "có gì mà phải sợ, chỉ là vô tình người ta đi chung đường thôi mà". Tự an ủi thế thôi chứ thực tâm thì tôi sợ hết cả chín vía luôn rồi.

Rồi những ngày sau đó cũng vậy. Bóng đen đó chỉ biến mất khi tôi khép lại cánh cửa và đi vào nhà. Tôi lo lắng và suy nghĩ đủ thứ sẽ xảy ra với mình. Và rồi tôi phân vân không biết có nên tiếp tục công việc ở đó nữa không. Hay là tôi sẽ xin làm buổi chiều, nhưng như vậy sẽ trùng với những ngày tôi học chiều.

- Tối mai mình sẽ quyết định tìm hiểu xem bóng đen đó là sao? Mình không chịu thua. Tôi tự an ủi mình và chìm vào giấc ngủ dễ dàng sau một ngày đầy vất vả như thế! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.