Nhãn

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chuyện tình Dã Quỳ! (P1)


Chuyện tình Dã Quỳ! (P1)



Dã Quỳ - tôi không biết tại sao mình lại có cái tên này nữa. Có lẽ vì ngôi nhà nhỏ của tôi nằm bên cạnh đồi hoa dã quỳ ấy. Nơi mà mỗi buổi mai tôi đều chạy lên và khi trở về với 1 bó hoa dã quỳ thất lớn trong tay.

Mỗi lúc ấy mẹ lại mắng yêu:

- Nhà đã có 1 bông Dã Quỳ to như vậy rùi nè sao còn hái nhiều vậy con?

- Nhưng con thấy những bông dã quỳ này đẹp hơn con nhiều mẹ à! Tôi ương bướng trả lời mẹ.

- Con ngốc của mẹ, với mẹ con là bông Dã Quỳ đẹp nhất trên đời mà không bông nào trên ngọn đồi kia có thế sánh được.

Cho dù mẹ có nói gì thì thói quen của tôi mỗi sáng vẫn không thay đổi. Không biết tôi đã yêu loài hoa như cái tên của tôi ấy từ khi nào nữa.

Tôi cũng không hỏi mẹ tại sao mẹ lại chọn cái tên đó đặt cho tôi, cũng như chưa 1 lần hỏi mẹ về cha. Vì mẹ nói tới lúc cần thiết mẹ sẽ cho con biết tất cả.

Và cứ thế, tôi lớn lên yên bình trong vòng tay yêu thương của mẹ và của cả những bông dã quỳ trên ngọn đồi có rất nhiều kỉ niệm với tôi thời thơ ấu. Và tôi cũng tự đặt tên cho nó như 1 sự sở hữu nó cho riêng mình "đồi Dã Quỳ".

Tôi vui mừng ríu rít, chạy đi khoe với mọi người về tờ giấy chứng nhận đậu vào 1 trường đại học dưới SG. Những ngày sau đó tôi mải mê chuẩn bị mọi thứ cho ngày xuống SG nhập học. Mà tôi vô tình quên đi nỗi buồn thoảng hiện trong mắt mẹ. Tôi vô tình nghĩ rằng mẹ cũng vui như tôi.

Đêm cuối cùng, 2 mẹ con không sao chợp mắt nổi. Mẹ khuyên tôi đủ thứ, rằng con phải thế này, con phải thế kia. Tôi gục đầu vào ngực mẹ thì thầm nói:

- Hay là con không xuống SG học nữa mẹ nhé! Sang năm con sẽ thi trường ở trên này, để được gần bên mẹ.

Sao tới giờ tôi mới ích kỷ nhận ra sự cô đơn của mẹ khi còn lại 1 mình với "đồi Dã Quỳ", không có tôi mỗi sáng trở về nhà với 1 bó dã quỳ nữa. Sao tôi không chọn thi ở trường ĐH Đà Lạt để được gần mẹ. Sao tôi cứ thích bằng bạn bằng bè.

- Không sao đâu con, con lớn rồi, không thể ở trong vòng tay che chở của mẹ mãi được. Con phải có cuộc sống của riêng con chứ. Mẹ không muốn con sẽ giống như mẹ. Nhưng nhớ 1 điều rằng, con không được yêu ai quá nhiều con nhé. Hãy tập trung học cho tốt đã nha con.

- Vâng, mẹ yên tâm. Dã Quỳ sẽ nghe lời mẹ.

Tôi đồng ý dứt khoát mà trong lòng vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của lời mẹ dặn đó.

4h sáng, mẹ đánh thức tôi dậy. Thật khó mà tỉnh táo sau 1 đêm gần như thức trắng như thế.

4h30, tạm biệt mẹ bằng cái ôm thật chặt, một cái hôn lên trán, và vẫn lời dặn tối qua của mẹ.

Tạm biệt mẹ, tạm biệt ngôi nhà nhỏ, tạm biệt "đồi Dã Quỳ", tạm biệt thành phố ngàn hoa,...

Một cuộc sống mới đang chào đón tôi, hay tôi đang chào đón nó.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.