Chuyện tình Dã Quỳ! (P2)
SG như một rừng hoa rực rỡ sắc màu, mỗi hoa mỗi vẻ, lung linh dưới nắng thủy tinh chứ không giản dị chỉ một màu vàng giống loài hoa như cái tên của tôi. Đó là cảm nhận đầu tiên khi tôi đặt những bước chân đầu tiên lên đất Sài thành.

Tôi - một bông dã quỳ nhỏ bé - sẽ phải thích nghi với biết bao khó khăn, thử thách đang ở phía trước. Bởi SG không đơn thuần như "đồi Dã Quỳ" của tôi.
Tôi không hiểu tại sao mình không yêu SG như thành phố ngàn hoa, như ngọn đồi thuần một loài hoa mang tên tôi, nhưng sao tôi lại chọn nó làm nơi lập nghiệp? Nơi mà sẽ có rất nhiều thứ sẽ làm thay đổi con người tôi.
Đêm đầu tiên tôi không sao ngủ được? Phải chăng tại tiếng xe ồn ã chạy đêm khuya, hay là tôi hồi hộp mong chờ tới sáng mai - tôi sẽ hòa mình vào cuộc sống sài thành, hay đơn giản là tôi nhớ mẹ, nhớ "đồi Dã Quỳ" ấy? Có lẽ giờ này mẹ cũng đang mất ngủ giống như tôi? Đây là lần đầu tiên tôi phải xa mẹ. Lần đầu tiên tôi phải tới một nơi thật xa và xa vòng tay của mẹ. Tôi thấy mình thật cô đơn, thật nhỏ bé giữa SG rộng lớn. Nhưng tôi sẽ không khóc, không bao giờ khóc. Tôi sẽ cứng rắn như loài hoa mà mình mang tên - Dã Quỳ.
Phải cố ngủ mới được, sau mấy tiếng trên xe làm mình mệt lử. Ngủ để lấy sức cho ngày mai. Một ngày rất quan trọng - ngày bắt đầu của "chuyện tình Dã Quỳ".

Tôi - một bông dã quỳ nhỏ bé - sẽ phải thích nghi với biết bao khó khăn, thử thách đang ở phía trước. Bởi SG không đơn thuần như "đồi Dã Quỳ" của tôi.
Tôi không hiểu tại sao mình không yêu SG như thành phố ngàn hoa, như ngọn đồi thuần một loài hoa mang tên tôi, nhưng sao tôi lại chọn nó làm nơi lập nghiệp? Nơi mà sẽ có rất nhiều thứ sẽ làm thay đổi con người tôi.
Đêm đầu tiên tôi không sao ngủ được? Phải chăng tại tiếng xe ồn ã chạy đêm khuya, hay là tôi hồi hộp mong chờ tới sáng mai - tôi sẽ hòa mình vào cuộc sống sài thành, hay đơn giản là tôi nhớ mẹ, nhớ "đồi Dã Quỳ" ấy? Có lẽ giờ này mẹ cũng đang mất ngủ giống như tôi? Đây là lần đầu tiên tôi phải xa mẹ. Lần đầu tiên tôi phải tới một nơi thật xa và xa vòng tay của mẹ. Tôi thấy mình thật cô đơn, thật nhỏ bé giữa SG rộng lớn. Nhưng tôi sẽ không khóc, không bao giờ khóc. Tôi sẽ cứng rắn như loài hoa mà mình mang tên - Dã Quỳ.
Phải cố ngủ mới được, sau mấy tiếng trên xe làm mình mệt lử. Ngủ để lấy sức cho ngày mai. Một ngày rất quan trọng - ngày bắt đầu của "chuyện tình Dã Quỳ".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.