Nhãn

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

LẶNG YÊN!

Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi


  

LẶNG YÊN! THÁNG 7 KHÉP LẠI NHÉ!

Có phải cái tháng "cô hồn" đâu mà sao e "xui" thế!

Dù luôn biết SINH - LÃO - BỆNH - TỬ là khó tránh khỏi. Thế nhưng, khi 1 thứ nó tới dồn dập quá, mình chuẩn bị ko kịp, thế là ĐUỐI.

BỆNH - cái tháng gì mà những người thân của e cứ "xui xẻo" mang theo bao thứ bạo bệnh bên mình.

Đầu tiên, là tin về Bà thân yêu với 1 căn bệnh mà mọi người thường gọi là CA. Mọi thứ như suy sụp, vì phải chấp nhận 1 điều rằng, mình sắp mất đi 1 người mà mình rất đỗi yêu thương.

Cảm giác nhoi nhói, khi nhận được tin Bác bị xe quẹt. Ôi, cái con đường đó - xe cộ lộn xà lộn xộn, đường danh giới giữa 2 bên ko có, xe cứ lao đi vù vù. Ko hiểu "ai dẫn đường" mà Bác lại 1 mình lặn lội xuống đó. Để rồi 1 cái đánh rầm, trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người. Để bây giờ nghĩ lại thôi Bác cũng cảm thấy rùng mình.

Mẹ, lúc đầu chỉ là cảm cúm sơ sơ, ko hiểu sao tự nhiên lại trở nặng. Phải đi tới hết BV tuyến dưới rồi tuyến trên mà cũng chỉ 1 kết luận "ko sao" với 1 mớ thuốc linh tinh - BV của NN hẳn hoi đấy. Uống thuốc rồi, Mẹ vẫn mệt, Mẹ khóc mỗi khi Bác gọi điện về.

Phải tới cái BV thứ 3 của TN, sau mấy tiếng đồng hồ khám, siêu âm, nội soi, Xquang, và có tới 4, 5 thứ bệnh Mẹ phải nằm lại BV để điều trị. Đã 4 ngày - con gái đếm - Mẹ đã khá hơn với đủ thứ thuốc trích vào người, Mẹ đã ổn và thi thoảng chỉ còn mệt vào lúc sáng. 

Con gái ở xa, chỉ biết cầu xin cho Mẹ nhanh khỏe. Chỉ biết nhờ cậy vào Bố, vào Út, và những người thân thương ngoài đó chăm sóc dùm Mẹ. 

Mẹ bệnh, những nụ cười cũng tự trốn đi đâu hết, những nỗi lo lắng cứ từ đâu ùa về. Những sở thích, những thói quen bỗng trở thành vô nghĩa.

Đơn giản thôi, chỉ cần bỏ lại hết mọi thứ, leo lên máy bay, thế là đc ở bên Mẹ. Mà con gái Mẹ cũng ko làm được. Nó nghĩ, với hiện tại bây giờ, số tiền nó mua vé máy bay nên dành dụm gửi để Bố lo cho Mẹ sẽ là "thượng sách". Thế là nó lại ước nó là người "giàu sụ" để ko phải "lăn tăn" nhưng việc nhỏ nhặt như ni.


Đã sắp hết ngày cuối cùng của tháng 7, những lo lắng, phiền muộn hãy ở lại.
Ít phút nữa thôi, tháng 8 qua, mong là tháng mới sẽ tươi, sẽ may mắn và bình an tới những người mà mình yêu thương.


  
















Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi
...
Lặng nghe tiếng con tim để biết anh yêu em nhiều hơn!

P/s: SG, đêm cuối cùng của tháng 7!

À! Nếu nó có lỡ làm cho ai đó thoáng buồn thì nhớ bỏ qua cho nó nhé!

Dạo ni, thấy thiêu thiếu những Nụ cười!

Nhẹ nhàng thương Mẹ bao la! <3

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Sai một phẩy, nhảy ngàn dặm!


Phẩy, chấm, chấm phẩy, chấm than, chấm hỏi, chấm lửng (ba chấm), hai chấm... là những dấu cơ bản thể hiện mối quan hệ cú pháp trong văn bản (ở mọi ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt). Mỗi dấu được "cấp" một chức năng riêng. Người viết được coi là giỏi giang, ngoài việc diễn đạt bằng lời lẽ sao cho đúng, rõ ràng, mạch lạc còn phải thể hiện chính xác nội dung đó trên văn bản thông qua hệ thống dấu câu. Với những phát ngôn dễ gây hiểu sai, mơ hồ thì dấu câu chính là một minh chứng lợi hại. 

Chỉ vì cái dấu phẩy
*Chuyện ngoài nước :



Đây là những dấu phẩy trong câu văn gây bàng hoàng trong cuộc sống.
Phiên tòa xử vụ ly dị, tòa phán với ông chồng:

 - Ở với vợ lớn, không được ở với vợ nhỏ. 

Ông chồng về nhà đưa bản án cho bà vợ lớn, chỉ sửa lại dấu phẩy: 

- Ở với vợ lớn không được, ở với vợ nhỏ. 

Có người hỏi nhà văn Oscar Wilde (1856 - 1900) sao ông thường có vẻ đăm chiêu. Nhà văn Anh này đáp:
- "Sáng nay tôi đã bỏ quên một dấu phẩy trong một bài thơ. Chiều nay tôi phải lấy lại".

Sai một phẩy, nhảy ngàn dặm

Một giáo viên tiếng Anh đã đề nghị mỗi sinh viên đặt những dấu thích hợp vào câu sau: 
“Woman without her man is nothing”. 
Bọn con trai ngắt câu: “Woman, without her man, is nothing” (đàn bà, nếu thiếu nửa kia của mình, thì chẳng là gì cả). 
Bọn con gái lại ngắt câu như sau: “Woman: without her, man is nothing” (phụ nữ: thiếu cô ta, đàn ông chẳng là gì cả).

Một phụ nữ Mỹ đi du lịch ở châu Âu gửi điện về cho chồng: 
“Có một chiếc xuyến đẹp mê hồn, giá 75 đô. Em mua được không?” 
Anh chồng lập tức trả lời:
 “No, price too high” (không, giá quá cao).
 Nhưng nhân viên điện tín mắc một sai lầm nhỏ đã bỏ qua dấu phẩy và thành: 
“No price too high” (không giá nào là quá cao). 
Được lời như cởi tấm lòng, cô vợ mua ngay chiếc xuyến. Khi về Mỹ, cô vợ khoe chiếc xuyến làm người chồng choáng váng. Người chồng đem vụ “bỏ sót dấu phẩy” này ra toà và thắng kiện. Từ đây, các hãng điện tín đòi hỏi nhân viên phải đánh vần dấu câu trong bức điện chứ không dùng ký hiệu. Nghĩa là phải viết:
 “No comma price too high” (không phẩy giá cao quá).

Dấu phẩy đôi khi có giá đến nửa triệu đô. Năm 1870, trong danh sách các mặt hàng được miễn thuế vào Mỹ, lẽ ra là câu: 
“Tropical fruit-plants for the purpose of propagation” (các cây nhiệt đới ăn trái nhằm mục đích nhân giống) thì người ta đánh nhầm dấu nối thành dấu phẩy, thành:
 “Tropical fruit, plants for the purpose of propagation” (trái cây nhiệt đới, cây nhằm mục đích nhân giống). Thế là toàn bộ các loại trái cây nhiệt đới được nhập miễn thuế vào Mỹ. Tới khi người ta phát hiện ra sai sót chết người này, đã mất khoảng 500.000 USD tiền thuế không đòi lại được!

Được yêu, được sống nhờ dấu phẩy

Ông bố nọ muốn lấy tên nhà thơ La Mã vĩ đại Virgile đặt cho con trai mình. Khốn nỗi, ông lúng túng viết nhầm thành Virgule, tiếng Pháp có nghĩa là dấu phẩy. Anh chàng lớn lên cũng khẳng khiu như dấu phẩy, không thành nhà thơ mà vào làm bưu điện. Anh thầm yêu trộm nhớ cô hàng xóm Sophie. Cô gái này lại yêu chàng trai không yêu cô. Bao nhiêu thư gửi đi mà không nhận được hồi đáp. Rồi một hôm cô quyết định ra bưu điện gửi bức điện (chứ không viết thư nữa) cho chàng trai nọ.
– Tôi muốn gửi một bức điện – cô buồn rầu nói, mắt không nhìn Virgule, nhân viên bưu điện.
 – Cô vui lòng đọc nội dung – Virgule cầm bút cảm động lắp bắp nói. 
– “Je t’aime, virgule, Je t’adore, virgule, Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi, point”(Em yêu anh, phẩy, em thương anh, phẩy, em muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em, chấm)Anh chàng Virgule không cho virgule là dấu phẩy mà hiểu đó là tên mình: Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule… Anh chàng bưu điện yêu cầu cô gái nhắc lại. Sophie làm theo: 
- “Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule…” Mắt anh ta sáng lên. Sophie nhận ra anh chàng này đáng yêu làm sao. Và họ đến với nhau.

Còn đây là giai thoại về hoàng đế Alexandre Đệ Tam (Nga) (qua tiếng Anh): từ chối ân xá cho một phạm nhân, ông đọc:
- “Pardon impossible, to be sent to Siberia” (Không thể ân xá, đày đi Siberia). 
Vợ ông là Dagmar (cháu gái vua Đan Mạch Christian IX) là một người vô tâm, nên đã đánh nhầm dấu phẩy thành:
- “Pardon, impossible to be sent to Siberia” (Ân xá, không thể đày đi Siberia). 
Thế là người tù này thoát tội.

* Chuyện trong nước :

Sáng nào anh đầu bếp chánh của một tiệm ăn cũng viết trên bảng phân công phần việc của từng người. Vì bận việc nên không lần nào các câu văn của ông có dấu chấm hoặc dấu phẩy.

Ông viết như sau:
- “ Anh Hòa cắt tiết anh Hùng nhổ lông cô Hồng luộc trứng anh Tuấn mổ bụng cô Lài lột da anh Tán rán mỡ chị Kim rửa chim cô Lý bóp mềm anh Tuất băm nhỏ cô Lan xào gan anh Hiệp quét dọn xong để đó chờ tôi”.

Ông đầu bếp phụ cắc cớ cầm phấn thêm vào các dấu phẩy cho câu văn rõ nghĩa.
Câu văn trở thành như sau:
- “ Anh Hòa cắt tiết anh Hùng, nhổ lông cô Hồng, luộc trứng anh Tuấn, mổ bụng cô Lài, lột da anh Tán, rán mỡ chị Kim, rửa chim cô Lý, bóp mềm anh Tuất, băm nhỏ cô Lan, xào gan anh Hiệp quét dọn xong để đó chờ tôi”.
   Chắc hẳn mọi người còn nhớ một câu chuyện vui dân gian quen thuộc thuở xưa? Bác nông dân nọ muốn làm đơn xin quan huyện được phép thịt trâu. Quan không đồng ý bèn phê: 
- Trâu cày không được thịt (ngụ ý: Với trâu (nuôi để kéo) cày, không được phép làm thịt).
 Lão nông nọ cầm đơn liếc qua, về nhà lập tức đè nghiến trâu ra chọc tiết mà chẳng hề sợ đã trái lệnh quan. Bởi lão đã dựa ngay vào dòng bút phê thiếu dấu phẩy kia để cãi.
Rằng, ý của quan là: 
- Trâu cày không được, thịt. Đúng quá rồi, trâu nuôi để cày, mà cày không được thì chỉ còn mỗi một cách là mổ thịt. Án tại ngôn từ. Sau này quan sẽ khó có cơ sở bắt tội chính vì sơ suất thiếu cái dấu câu.
   
Đặt sai dấu phẩy, biết bao chuyện dở cười dở khóc đã xảy ra!
St!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Nửa ngày làm việc, nửa ngày "chơi". SƯỚNG!

TÌNH! <3

Tình

(Văn Phụng) 
Tình là một chuyện muôn màu 
Tình là mình hạnh phúc thật mau 
Tình là một bài thơ sầu 
Tình là mình niềm nhớ thương nhau 
Tình đẹp tựa mùa thu vàng 
Tình mình nhiều mộng ước miên man 
Tình là một chuyện huy hoàng 
Tình mình là thành nhớ hoang mang 

Yêu nhau khi xuân tươi sáng 
Yêu nhau trong tiếng ca tiếng đàn 
Yêu nhau trong muôn tia nắng 
Yêu nhau trong ánh trăng mơ màng 
Yêu nhau khi sương thu rơi 
Yêu nhau khi hoa lá xanh tươi 
Yêu nhau khi mưa đông rơi 
Yêu nhau yêu nhau mãi suốt đời 

Tình là một chuyện âu sầu 
Tình là mình nhiều nỗi thương đau 
Tình là một chuyện chia lìa 
Tình là mình thổn thức đêm khuya 
Tình đẹp tựa mùa thu vàng 
Tình là mình lệ ướt rơi tuôn 
Tình là một chuyện đau lòng 
Tình là mình mỏi mắt chờ trông 

Yêu nhau chi cho thương nhớ 
Yêu nhau chi khiến đôi mắt mờ 
Yêu nhau sao không đi tới 
Yêu nhau sao đã quên nhau rồi 
Yêu nhau chi cho ta mơ 
Yêu nhau chi cho mắt hoen mờ 
Yêu nhau chi cho thương đau 
Yêu nhau chi cho mãi âu sầu 

Đành rằng tình là âu sầu 
Đành rằng tình là nhớ là đau 
Đành rằng tình là chia lìa 
Đành rằng tình là khóc đêm khuya 
Đành rằng tình là đau buồn 
Đành rằng lệ mình ướt rơi tuôn 
Đành rằng tình là đau lòng 
Đành rằng tình là mãi chờ mong 

Nhưng sao ta mơ yêu mãi 
Nhưng sao ta vẫn thương nhớ hoài 
Mơ yêu đương trong tia nắng 
Say sưa trong ánh trăng mơ màng 
Buâng khuâng khi sương thu rơi 
Cô đơn khi hoa lá tơi bời 
Lang thang khi mưa rơi rơi 
Mơ yêu đương mơ mãi suốt đời
Tnh Yu - Ảnh minh họa 

Mưa đã rơi và nắng đã phai...

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Hum ni, e ngủ ngày nhiều quá! Giờ e biết làm sao để ngủ đc đây!

ĐÊM LAO XAO!

Đêm Lao Xao

Ðêm mưa lao xao
Đêm mưa nhớ ai
Ðêm mưa cô đơn vắng ai
Cơn mưa lao xao
Cơn mưa nhớ ai
Ôi hạt mưa rơi khóc thầm

Anh đang nơi đâu
Anh thương nhớ ai
Bao đêm cô đơn vắng anh
Mong cho đôi ta,
Bên nhau mãi thôi
Cho hạt mưa rơi hết buồn

Tình yêu như cánh chim trời
Vụt bay theo gió mãi trôi
Ðể bao thương nhớ âm thầm
Thiết tha vô bờ

Ðèn khuya có thấu hay chăng
Lẻ loi em đang ngóng trông
Thì mây mưa cứ trôi hoài
Khát khao chờ mong ...

Chợt nghe chư tiếng anh cười
Cỏ cây như muốn níu chân
Nhẹ nâng câu hát ban đầu
Dấu xưa tuyệt vời

Một mai anh sẽ quay về
Bờ môi mang bao thiết tha
Bài ca in mãi trong lòng
Sẽ không nhạt phai...



Thế ni mà ĂN thì UỔNG!

Những sáng tạo độc đáo từ thức ăn

Tạo hình ngộ nghĩnh chiếc xe máy từ ớt và chanh hay chiếc máy ảnh xinh xắn làm bằng cam của nghệ sĩ Dan Cretu sẽ khiến bạn thấy bất ngờ và thú vị.


St.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Ôi! Có đôi khi!


 Đêm, trời SG thật lạnh, nhất là sau cơn mưa rào chập tối. Ngày gì, mà mưa trải dài từ Trà Vinh cho tới SG vẫn chưa thấy ngớt.

 Bỗng dưng, lại ước gì...anh ở đây giờ này.
Bỗng dưng, lại thèm 1 cảm giác được ôm ai đó thật chặt, thật vừa 1 vòng tay ấm.

Trời SG về đêm, 11 giờ khuya lạnh thật!

Tay cầm cuốn "Khi ta thay đổi, cả thế giới sẽ đổi thay", mắt vẫn nhìn chăm chăm, mà sao ko vào đầu được lấy 1 chữ nào. Bao nhiêu kế hoạch cứ luẩn quẩn trong đầu, nung nấu phải thực hiện cho bằng hết trong 2 ngày cuối tuần ngắn ngủi về thăm SG!

Rồi chìm vào giấc ngủ khi nào ko hay, 1 đêm thật ngắn ngủ lang ở nhà cô bé đồng nghiệp, sau 4 giờ rong ruổi trên xe.


Sáng, SG vẫn thế, vẫn cứ ồn ào, vẫn luôn tấp nập như vốn dĩ.

Bổ sung năng lượng cho 1 ngày mới với món bún chả Hà Thành và vẫn những câu chuyện xưa cũ loanh quanh bên lề công việc cùng với mấy đồng nghiệp. Rồi cố gắng hoàn tất thật nhanh công việc để được về lại căn gác, về với những lời nhắn gửi "c về đi, ở công ty làm gì lâu thế".

11h trưa, trời SG nắng nhẹ, vẫn con đường đó, vẫn dòng người đông đúc, bụi bặm, tiếng còi vẫn gầm rít, thế nhưng sao thấy nó bỗng dưng dễ thương thế. Rồi thói quen dõi mắt đuổi theo mỗi khi có bất kỳ e "xế hộp" nào chạy qua để biết e ý thuộc dòng xe nào được dịp phát huy hiệu quả. Được làm những điều tuy nhỏ như ni mà sao thấy vui trong lòng đến thế! 

Cả chiều thứ 7, mấy c e khúc khích 888, rồi say sưa ngủ. Buổi chiều chợ búa, ướt nhẻm vì ko chạy trốn cơn mưa. 



Và bữa tối thật ấm áp. 

Có rau, 
có thịt, bún, dưa leo
 và món nước mắm chua ngọt.







Và kết thúc tối thứ 7 với bao câu hỏi, "con ở đó thế nào, công việc ra sao, ăn uống có ngon và giấc ngủ có tròn..." của Bác, bỗng dưng thấy mình được như con trẻ. Thật hạnh phúc biết mấy!


Mới 10h, nhà hàng còn chưa kịp "thức giấc", cô bạn đã "trực" sẵn ở cửa.
 - Giời à! Giờ thì là ăn sáng chứ ăn trưa gì chứ!
Chỉ lát sau, nhóm bạn trong đám học cùng đại học, lần lượt có mặt điểm danh.
Dường như chủ đề câu chuyện để 888 cũng thay đổi theo dòng thời gian. 

- Lúc đang học hành, hễ gần nhau là chỉ 888 vụ học môn ni sao, thi môn kia thế nào. 
- Tới khi mấp mé ra trường, thì kiếm việc thế nào, làm việc ở đâu, lương lậu ra sao. 
- Khi công việc đã ổn ổn thì yêu đương này nọ, a ấy sao, a này được chứ. 
- Rồi khi đã có vài ba thành viên trong nhóm "theo chồng bỏ cuộc chơi" thì chủ để có vẻ hấp dẫn hơn rất nhiều. 
- Rồi lại ngồi đoán già đoán non xem nàng nào sẽ là người kế tiếp "bỏ bê cuộc chơi" này.

Tinh thần háo hức chờ tới "Ngày chung đôi" của thành viên thứ 3 trong nhóm đã ko thể trụ lại "cuộc chơi" này thêm nữa. Và lại hẹn cả nhóm tháng sau nhé!

Tối chủ nhật, bên bữa cơm như thường lệ, bên những câu chuyện lâu lâu mang ra ôn lại, thế mà vẫn thấy rất thú vị. Nhưng dường như nó bớt rôm rả hơn vì thiếu mất 2 thành viên của cả GĐ.

Và 1 đêm SG thật khó đi vào giấc ngủ. Chỉ mong sao đêm cứ dài rộng mãi.

Ôi có đôi khi nằm nghe những cơn mưa....

Cả tối, e lang thang hết trang ni tới trang khác để tìm ra những tất cả các cách giảm lượng mỡ trong máu. Huhuhu.