Có phải cái tháng "cô hồn" đâu mà sao e "xui" thế!
Dù luôn biết SINH - LÃO - BỆNH - TỬ là khó tránh khỏi. Thế nhưng, khi 1 thứ nó tới dồn dập quá, mình chuẩn bị ko kịp, thế là ĐUỐI.
BỆNH - cái tháng gì mà những người thân của e cứ "xui xẻo" mang theo bao thứ bạo bệnh bên mình.
Đầu tiên, là tin về Bà thân yêu với 1 căn bệnh mà mọi người thường gọi là CA. Mọi thứ như suy sụp, vì phải chấp nhận 1 điều rằng, mình sắp mất đi 1 người mà mình rất đỗi yêu thương.
Cảm giác nhoi nhói, khi nhận được tin Bác bị xe quẹt. Ôi, cái con đường đó - xe cộ lộn xà lộn xộn, đường danh giới giữa 2 bên ko có, xe cứ lao đi vù vù. Ko hiểu "ai dẫn đường" mà Bác lại 1 mình lặn lội xuống đó. Để rồi 1 cái đánh rầm, trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người. Để bây giờ nghĩ lại thôi Bác cũng cảm thấy rùng mình.
Mẹ, lúc đầu chỉ là cảm cúm sơ sơ, ko hiểu sao tự nhiên lại trở nặng. Phải đi tới hết BV tuyến dưới rồi tuyến trên mà cũng chỉ 1 kết luận "ko sao" với 1 mớ thuốc linh tinh - BV của NN hẳn hoi đấy. Uống thuốc rồi, Mẹ vẫn mệt, Mẹ khóc mỗi khi Bác gọi điện về.
Phải tới cái BV thứ 3 của TN, sau mấy tiếng đồng hồ khám, siêu âm, nội soi, Xquang, và có tới 4, 5 thứ bệnh Mẹ phải nằm lại BV để điều trị. Đã 4 ngày - con gái đếm - Mẹ đã khá hơn với đủ thứ thuốc trích vào người, Mẹ đã ổn và thi thoảng chỉ còn mệt vào lúc sáng.
Con gái ở xa, chỉ biết cầu xin cho Mẹ nhanh khỏe. Chỉ biết nhờ cậy vào Bố, vào Út, và những người thân thương ngoài đó chăm sóc dùm Mẹ.
Mẹ bệnh, những nụ cười cũng tự trốn đi đâu hết, những nỗi lo lắng cứ từ đâu ùa về. Những sở thích, những thói quen bỗng trở thành vô nghĩa.
Đơn giản thôi, chỉ cần bỏ lại hết mọi thứ, leo lên máy bay, thế là đc ở bên Mẹ. Mà con gái Mẹ cũng ko làm được. Nó nghĩ, với hiện tại bây giờ, số tiền nó mua vé máy bay nên dành dụm gửi để Bố lo cho Mẹ sẽ là "thượng sách". Thế là nó lại ước nó là người "giàu sụ" để ko phải "lăn tăn" nhưng việc nhỏ nhặt như ni.
Đã sắp hết ngày cuối cùng của tháng 7, những lo lắng, phiền muộn hãy ở lại.
Ít phút nữa thôi, tháng 8 qua, mong là tháng mới sẽ tươi, sẽ may mắn và bình an tới những người mà mình yêu thương.
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi
...
Lặng nghe tiếng con tim để biết anh yêu em nhiều hơn!
P/s: SG, đêm cuối cùng của tháng 7!
À! Nếu nó có lỡ làm cho ai đó thoáng buồn thì nhớ bỏ qua cho nó nhé!
Chưa hết đâu, thêm 1 người nữa phải nhập viện rồi đó chị ơi! :((
Trả lờiXóaUh, huhu.
Trả lờiXóaChia sẽ nổi buồn của em nhưng hãy mạnh mẻ lên em nhé . Cuộc sống luôn như thế mà
Trả lờiXóaTháng bảy đã qua đón tháng tám với những niềm vui nào.
Trả lờiXóaSau cơn mưa trời lại sáng mà em
Trả lờiXóaHugs Thầy! Trò mạnh mẽ mừ! :)
Trả lờiXóaNhớ tháng 8 năm ngoái, e đc dẫn mọi người đi ăn khao, hẻm biết năm ni có đc như thế ko hỉ! :-?
Trả lờiXóaCó chỗ sáng, có chỗ vẫn tối a Kang ạ!
Trả lờiXóaNhất định không phải là Bình Quới, xui xẻo quớ.
Trả lờiXóaNhất định nhoa c! Cứ VT mà đi cho gần.
Trả lờiXóaThôi, thôi, can nàng, nhìn mãi cảnh cũ cũng chán. :))
Trả lờiXóaPhải biết làm cho nó mới c ạ!
Trả lờiXóaLần nào cũng chỗ đó, có thấy mới tý nào đâu.
Trả lờiXóaCó ai đi đâu kiếm cho em ít cà phê, gạo rùi e vào đó với. Ngoài này, mấy cạ cứng của e tản hết rùi, giờ hổng có ai đi cùng.
Trả lờiXóa