Đêm, trời SG thật lạnh, nhất là sau cơn mưa rào chập tối. Ngày gì, mà mưa trải dài từ Trà Vinh cho tới SG vẫn chưa thấy ngớt.
Bỗng dưng, lại ước gì...anh ở đây giờ này.
Bỗng dưng, lại thèm 1 cảm giác được ôm ai đó thật chặt, thật vừa 1 vòng tay ấm.
Trời SG về đêm, 11 giờ khuya lạnh thật!
Tay cầm cuốn "Khi ta thay đổi, cả thế giới sẽ đổi thay", mắt vẫn nhìn chăm chăm, mà sao ko vào đầu được lấy 1 chữ nào. Bao nhiêu kế hoạch cứ luẩn quẩn trong đầu, nung nấu phải thực hiện cho bằng hết trong 2 ngày cuối tuần ngắn ngủi về thăm SG!
Rồi chìm vào giấc ngủ khi nào ko hay, 1 đêm thật ngắn ngủ lang ở nhà cô bé đồng nghiệp, sau 4 giờ rong ruổi trên xe.
Sáng, SG vẫn thế, vẫn cứ ồn ào, vẫn luôn tấp nập như vốn dĩ.
Bổ sung năng lượng cho 1 ngày mới với món bún chả Hà Thành và vẫn những câu chuyện xưa cũ loanh quanh bên lề công việc cùng với mấy đồng nghiệp. Rồi cố gắng hoàn tất thật nhanh công việc để được về lại căn gác, về với những lời nhắn gửi "c về đi, ở công ty làm gì lâu thế".
11h trưa, trời SG nắng nhẹ, vẫn con đường đó, vẫn dòng người đông đúc, bụi bặm, tiếng còi vẫn gầm rít, thế nhưng sao thấy nó bỗng dưng dễ thương thế. Rồi thói quen dõi mắt đuổi theo mỗi khi có bất kỳ e "xế hộp" nào chạy qua để biết e ý thuộc dòng xe nào được dịp phát huy hiệu quả. Được làm những điều tuy nhỏ như ni mà sao thấy vui trong lòng đến thế!
Cả chiều thứ 7, mấy c e khúc khích 888, rồi say sưa ngủ. Buổi chiều chợ búa, ướt nhẻm vì ko chạy trốn cơn mưa.
Và bữa tối thật ấm áp.
Có rau, có thịt, bún, dưa leo
và món nước mắm chua ngọt.
Và kết thúc tối thứ 7 với bao câu hỏi, "con ở đó thế nào, công việc ra sao, ăn uống có ngon và giấc ngủ có tròn..." của Bác, bỗng dưng thấy mình được như con trẻ. Thật hạnh phúc biết mấy!
Mới 10h, nhà hàng còn chưa kịp "thức giấc", cô bạn đã "trực" sẵn ở cửa.
- Giời à! Giờ thì là ăn sáng chứ ăn trưa gì chứ!
Chỉ lát sau, nhóm bạn trong đám học cùng đại học, lần lượt có mặt điểm danh.
Dường như chủ đề câu chuyện để 888 cũng thay đổi theo dòng thời gian.
- Lúc đang học hành, hễ gần nhau là chỉ 888 vụ học môn ni sao, thi môn kia thế nào.
- Tới khi mấp mé ra trường, thì kiếm việc thế nào, làm việc ở đâu, lương lậu ra sao.
- Khi công việc đã ổn ổn thì yêu đương này nọ, a ấy sao, a này được chứ.
- Rồi khi đã có vài ba thành viên trong nhóm "theo chồng bỏ cuộc chơi" thì chủ để có vẻ hấp dẫn hơn rất nhiều.
- Rồi lại ngồi đoán già đoán non xem nàng nào sẽ là người kế tiếp "bỏ bê cuộc chơi" này.
Tinh thần háo hức chờ tới "Ngày chung đôi" của thành viên thứ 3 trong nhóm đã ko thể trụ lại "cuộc chơi" này thêm nữa. Và lại hẹn cả nhóm tháng sau nhé!
Tối chủ nhật, bên bữa cơm như thường lệ, bên những câu chuyện lâu lâu mang ra ôn lại, thế mà vẫn thấy rất thú vị. Nhưng dường như nó bớt rôm rả hơn vì thiếu mất 2 thành viên của cả GĐ.
Và 1 đêm SG thật khó đi vào giấc ngủ. Chỉ mong sao đêm cứ dài rộng mãi.
Ôi có đôi khi nằm nghe những cơn mưa....
Đi đâu xa cũng nhớ dòng sông, đi đâu xa cũng nhớ về em... Có xa rồi mới thấy sg khói bụi nhưng cũng khó quên hen.cuoi tuan ve nha thay vui hen
Trả lờiXóaDzạ! Nhớ lắm c ạ!
Trả lờiXóa:)))
Trả lờiXóaC cười khoái chí dzị. :D
Trả lờiXóaCái hình hơi bị mất sổ gạo đó nha.
Trả lờiXóaHihihi. Thì ra c cươi cái hình. :D
Trả lờiXóaTheo e, K pải mất sổ gạo đâu chị ah, mà là tương tư. Nhìn buồn cười thật, ngô ngố nữa. keke.
Trả lờiXóaNgố là ngố, lại còn ngô nữa cơ à. Hihi.
Trả lờiXóa