Nhãn
- Blog (112)
- Chuyện tình Dã Quỳ (10)
- Funny Stories (9)
- Guestbook (4)
- Music (17)
- Notes (516)
- Photos (69)
- Sưu tầm (3)
Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011
Mùng 1 tháng 6, ngày Tết Thiếu nhi. => Lên kế hoạch dẫn bạn Bống đi coi Kungfu Panda 2 mờ vẫn chưa chọn đc ngày. Vụ ni mờ có a BS đẹp trai ở nhà, thế nào cũng được tung tăng roài! :D P/s: Thỉnh thoảng nhắc cho a BS đẹp trai thấy đc tầm quan trong của mềnh và ắt xì trum chứ! Hjhjhj.
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ!
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...! "
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô.
Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng.
Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước...
"Mày ơi !" , xòe tay là được hạt ô mai...
Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài...
------
Có thành phố như giấc mơ im ắng ...
Một dòng sông lẳng lặng...
Một dòng sông nước như gương lờ trôi...
Ở một nơi nào đấy xa xôi...
Có thành phố ngày xưa, có thành phố...
Nơi rất ấm tuổi thơ ta ở đó ...
Từ rất lâu ...
Đã từ lâu ... trôi qua...
Ðêm nay tôi bước vội khỏi nhà .
Đến ga...xếp hàng mua vé...
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,có lẽ ...
Cho tôi xin một vé đi Tuổi thơ...
Vé hạng trung ! "
----
Người bán vé hững hờ ...
Khe khẽ đáp :
"Hôm nay vé hết!"
- "Biết làm sao! vé hết....
Biết làm sao!"
Ðường tới Tuổi thơ còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể đôi khi ta tới đó
Cơn gió đùa tinh nghịch dẫn ta đi....
...Ôi thành phố Tuổi thơ - Bài ca ngày nhỏ...
Trái đất nhiều đường...từ thành phố Tuổi thơ
Chúng tôi lớn....
Đi xa....
Hãy tin và Thứ lỗi.....
------
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ"...
Tuổi thơ...ai mà không có tuổi thơ...ai mà không có những kỉ niệm về một thời thơ dại...
Tuổi thơ ...nhắc lại như trong truyện cổ tích....hay như câu chuyện về những cô bé cậu bé ngày xưa...
Tuổi thơ của mỗi chúng ta là mỗi bức tranh với muôn màu sắc...
Tuổi thơ của bạn có thể là những tháng ngày sống cùng bạn bè nơi miền quê yêu dấu ... Là những tháng ngày đuổi bướm hái hoa...những trưa hè trốn ngủ đi chơi....những buổi chiều tắm sông mát rượi....
Tuổi thơ của bạn có thể là những cánh đồng thẳng tắp...xanh mượt....Là những cánh diều vi vu tiếng sáo....bay cao cao vút tận mây xanh....
Tuổi thơ của bạn cũng có thể là những trò nghịch ngợm cùng lũ trẻ hàng xóm ... đuổi bắt , trốn tìm...là ném lon, bắn bi ... là trò chơi chồng vợ...
Tuổi thơ...đã bao giờ bạn vạch ra một hành trình tìm về với nó...đã bao giờ bạn nghĩ về quá khu bao giờ bạn chợt mỉm cười một mình về cái thời bé bỏng thơ ngây....
Tuổi thơ...đã khi nào bạn có ý định...cầm trên tay chiếc vé của chuyến tàu đặc biệt...trở thành hành khách của chuyến tàu Tuổi thơ.
Ði trên chuyến tàu ấy...tìm về với thành phố
Tuổi thơ.biết bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về...
Bao nhiêu ký ức buồn vui...
Bao nhiêu nụ cười và giọt nước mắt...
Tất cả vẫn y nguyên như cũ...
----
Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Con muốn quay về thuở bé thơ
Con muốn ba ôm con vào lòng và hát
Hai bài ca mà con nhớ đến bây giờ...
Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Con muốn vẫn là cô bé tí ti
Ðược mẹ cột tóc, cột dây nơ sau áo
Cột tuổi thõ con vào những yêu thương.
Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẻ
Em muốn kể với anh về tuổi thơ em
Về những nụ cười và ... những giọt nước mắt
Về những suối nguồn tạo ra em hôm nay.
Chiếc vé kia hôm nay đã hết
Ngày mai liệu còn bán ko anh?
Hay luôn nằm trong trái tim ta đó
Để em tìm về trong ký ức mong manh ...
Lần cuối cùng em... tìm mình như vậy
Sẽ vẫn là em - cô bé của ngày xưa
Ấu thơ trôi qua nào có ai lấy lại
Giữ trong lòng trong sáng tuổi thơ em.
Tuổi thơ – chẳng bao giờ có thể quay về … mãi mãi …
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...
St.
P/s: Ước gì em cũng mua đc "một vé đi tuổi thơ" nhỉ? Ôi! Tuổi thơ ơi! Nhớ lắm!
"Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh...những tiếng cười khúc khích."
Ngẫm nghĩ.
- Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình.
Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau...!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
St.
P/s: Ôi!
Cuộc sống ngoài kia vẫn còn nhiều, rất nhiều hoàn cảnh như thế! Ngẫm lại thấy mình vẫn còn may mắn lắm lắm!
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Thương nhớ mùa vải chín. :-)
Một năm con chẳng nhớ mùa nào hơn bằng mùa vải chín quê mình. Không phải chỉ là cái cảm giác ngọt lịm nơi đầu lưỡi mà còn vì vị mặn của những nhọc nhằn trên vai cha mẹ để làm lên một vụ mùa.
Con còn nhớ như in, những ngày này của mấy năm về trước. Cái nóng nực của mùa hè oi ả. Cái vất vả của những kỳ thi. Thì cũng là lúc mùa vải chín rộ.
Con nhớ lắm hình ảnh bổ hái vải. Nhớ cái nhói đau, cái nhức nhối của bầy ong muỗi chích lên tấm thân bố khi ấy. Con nhớ lắm hình ảnh bố bị bọ xít làm cho sưng húp hai đôi mắt của bố. Con thương bố lắm ạ!
Nhà mình trồng được ba cây. Cũng khá nhiều, nhưng bố mẹ nói trồng ra chỉ để ăn với biếu, không kinh doanh buôn bán gì. Nhiều lần con nói bố mẹ bán bớt đi. Bố mẹ nói, "nhà trồng được nên chỉ để ăn với biếu họ hàng mới quý. Tiền biết thế nào cho đủ". Ôi! Chính suy nghĩ giản đơn ni mà con học hỏi đc nhiều điều lắm lắm!
Mấy năm rồi! Là mấy năm con không được chịu cái nóng nực đến oi ả của mùa hè. Không được ăn vải chín cây. Con nhớ lắm! Nên mỗi khi mùa vải chín con chỉ biết gọi điện hỏi thăm thôi ạ!
Năm nay vải nhà mình lại mất mùa rồi nhỉ? Như vậy bố mẹ lại không được thưởng thức, lại không được làm quà biếu họ hàng rồi! Nhưng sẽ không bị ong muỗi chích, sẽ không bị bọ xít hỏi thăm. Con sẽ đỡ xót hơn ạ! Mất mùa thì bố mẹ sẽ mua bố mẹ nhỉ?
Thương lắm mùa vải thiều chín nhà mình!
P/s: Sắp tới Tết Đoan Ngọ mà sao vải quê mình vẫn chưa chín! Tại mùa đông rồi lạnh quá chăng?
"Mỗi năm khi bước vào hè
Là cây vải ở sau nhà chín cây
Ồn ào khói bụi nơi đây
Mơ về cánh võng dưới cây vải thiều . . . .!"
Ngày chủ nhật, dọn dẹp lại đống sách cũ, bỗng thấy lại cuốn "Lưu bút tuổi học trò" mờ em và tụi bạn trao tay viết cách đây gần 10 năm. Đọc lại những dòng viết, những suy nghĩ vô tư của cái tuổi ấy...mà lòng em thấy bình yên lạ! => P/s: Ngày chủ nhật vui. :)
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011
Sáng thứ 7, đi làm, em thấy thoải mái cực. Vừa làm việc vừa được thả hồn theo nhạc... "Tôi yêu xem một cuốn truyện hay Tiếng chim hót đầu ngày Và yêu biển vắng Tôi yêu ly cafe buổi sáng Con đường ngập lá vàng..." Ôi! Em thấy yêu cuộc sống này cực! :)
Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011
Nên thay đổi.
Tại một buổi hội thảo, người ta đã đưa ra cho khán giả một loạt các câu hỏi về ba mẹ.
Câu hỏi đầu tiên, và có lẽ là dễ nhất “Bạn có tin rằng mình yêu ba mẹ không?”
=>Ngay lập tức, cả hội trường nhốn nháo “Tất nhiên rồi, không yêu họ thì còn yêu ai, hỏi gì kì vậy".
Câu hỏi tiếp theo “Bạn đã làm những gì để thể hiện tình yêu đó?”
=>Hàng loạt cánh tay giơ lên “Ờ thì dịp lễ tết mua hoa, mua quà tặng, rồi về thăm, rồi chia sẻ, tâm sự, thi thoảng đỡ đần việc nhà, việc cửa”, có người thì chia sẻ thành thật “Tôi ở xa nhà nên thường xuyên gửi tiền về, hỏi xem ông bà thích gì thì mình mua cho, rồi thuê ôsin để phục vụ, hàn huyên cho ông bà đỡ buồn, tôi nghĩ đó là tốt lắm rồi”…
Câu hỏi tiếp theo “Bao nhiêu người nhớ đến sinh nhật của ba mẹ và tặng quà, hoặc những lời chúc tốt đẹp?”.
=>Số cánh tay lần này đã ít đi.
“Bao nhiêu người biết đến ngày cưới của ba mẹ, và giúp ba mẹ tổ chức lễ kỉ niệm?” =>nhiều người đã lắc đầu, số cánh tay giảm hẳn.
“Bao nhiêu người hay tâm sự với ba mẹ, biết đến ước mơ, niềm đam mê, sở thích hồi bé của ba mẹ, và thông cảm nếu họ chưa thực hiện được?”.
=>Chỉ còn vài cánh tay sót lại.
Câu hỏi cuối cùng “Bạn đã bao giờ ôm ba mẹ và nói rằng con yêu ba, con yêu mẹ, xin lỗi về những điều con đã sai, và cảm ơn tất cả những gì mà ba mẹ đã làm cho con?”.
=>Không còn cánh tay nào, tất cả đều im lặng.
Vị diễn giả nói tiếp “Có thể, ở đây, có nhiều bạn nghĩ là ba mẹ đã không đối xử tốt, thậm chí tệ bạc với các bạn. Song bạn có bao giờ nghĩ rằng, họ đã làm một điều tuyệt vời nhất, là sinh ra các bạn, là cho các bạn quyền được sống, và nuôi các bạn đủ lớn không?
Đọc những dòng trên tự nhiên em cũng cảm thấy mình thật tệ. Lâu lắm rồi em chưa về thăm bố mẹ. Em luôn nghĩ ra đủ thứ lý do để biện hộ cho mình, mà không nghĩ rằng dù là lý do gì thì bố mẹ đều rất buồn vì lâu rồi em không về nhà.
Em nên thay đổi và sẽ thay đổi.
Mượn tạm.
Cũng vần, cũng điệu, lơ thơ
Chẳng vần, chẳng điệu, vẩn vơ với đời
Mẹ thương con gái thân gầy
Cành xa trúc ngọc luột lầy cái thân
Mỗi tết con mới sum vầy
Cả nhà đoạn tụ con hầy thấy zui.....
Thương cha, thương mẹ hàng ngày
Kể sao cho hết cái tình yêu thương
Nhớ cha, nhớ mẹ là về
Mỗi năm có một, nên đừng bỏ qua
Về nhà có mẹ có cha
Để sau sau nữa..........
Vậy là muộn quá phải không?
Con mà biết trước, năm về suốt thui....
P/s: Có những cái đơn giản mà tự dưng thấy khó!
Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011
Vô tư lự.
Vô tư là gì nhỉ?
Và làm sao để quãng thời gian này không trôi đi một cách vô nghĩa đây ta?
Có nhiều người nói với em rằng họ đang sống trong quãng thời gian vô tư và đẹp nhất của cuộc đời mình, nên làm em tự hỏi như thế.
=> Vô tư liệu có phải là cái cách chạy nhảy lung tung, tươi cười vui vẻ dù có bất kì chuyện gì xảy ra, với mình hoặc với người khác?
=> Vô tư liệu cũng có phải là một vẻ hiền lành lúc nào cũng thế chẳng bao giờ thay đổi, không biết tức giận và sợ hãi thể hiện cái tôi nổi trội của mình?!?
Chắc chỉ nên làm thế khi, đó là con người thật của mình thì dù có nhắng nhít thế nào hay buồn rầu thế nào thì vẫn thật dễ thương với tất cả mọi người, chứ không phải một thứ "cute" giả tạo.Hihi.
=>Và vô tư có phải là những đứa trẻ bé bỏng luôn chỉ nghĩ và biết đến những gì dễ chịu của cuộc sống, không cần biết đến những cái khó khăn trong việc mưu sinh, những bươn trải trong cuộc sống,...
Có lẽ, vô tư là không có gì phải lo lắng.
Thế thì ta ơi, cứ vô tư đi, nhưng mà nhớ không được vô tâm nhé!
P/s: Đấy đấy! Tại vì trời mưa nên e hơi ẩm ương tí đấy!
Nhớ ngày xưa quá!
Nhớ ngày xưa quá!
Những mùa thu tuổi thơ
Cánh cò bay mềm mại
Hương cốm mới đợi chờ!
Đọc được bốn câu thơ, tự nhiên kí ức tuổi thơ lại ùa về.
Nhớ...
Ngày đó, ở quê, không phải lúc nào cũng có điện, thỉnh thoảng có điện vài ngày rồi cắt điện cả tháng. Ngày thường thường xuyên không có điện, nhưng khi chuẩn bị đón Tết là chắc chắn có điện. Lúc ý, còn nhỏ quá nên cũng không hiểu tại sao lại như vậy.
Chuẩn bị đón Tết, nhà thì to, sân thì rộng, vườn cũng rộng, cổng thì dài, tha hồ mà dọn dẹp. Ba chị em vui đùa chạy nhảy hết chỗ này đến chỗ khác, rất vui vì có điện sáng trưng và thấy căn nhà sạch sẽ sáng sủa hẳn ra.
Nhớ...
Trời mưa thì bố chỉ cần bắt cá rô rạch lên vườn nhà, có khi lóc lên tận sân nhả. Vậy là cả nhà có một bữa ngon thật ngon.
Nhớ...
Ngày đó cái gì cũng thiếu thốn mà sao thấy cuộc sống có ý nghĩa, sáng sớm thức dậy thấy vui vì một ngày mới bắt đầu, ánh nắng ban mai dường như có 1 mùi gì đó, lạ và thật tuyệt.
Nhớ...
Bữa cơm không có gì, có khi có chút thịt, trứng, cá, cũng có khi chỉ có lạc rang muối, cà muối, rau muống luộc, rang cơm ngày đó chỉ có mỡ lợn và muối hoặc nước mắm chứ làm gì mà phong phú như bây giờ.
Ăn thì như vậy tưởng sẽ thiếu chất, thiếu sức sống vậy mà không, lúc nào cũng thấy khoẻ khoắn yêu đời.
Còn bây giờ thức ăn đầy đủ, ăn "sang" là khác, mà sao lúc nào cũng thấy mệt mỏi, sáng sớm thức dậy không còn muốn hít thở không khí buổi sáng nữa, món tiền đầu tiên tiêu không phải cho bữa sáng mà chính là tiền thuê nhà, 1 tháng hơn 1 triệu suy ra mỗi sáng thức dậy món tiền đầu tiên là 50 ngàn tiền thuê nhà, thấy cuộc sống này đang bóp nghẹt con người quá.
Nhưng cũng chẳng có cách nào khác vì buộc phải chạy theo thời gian mà!
Nhớ ngày xưa quá!
P/s: Trời mưa làm em lại nhớ!
Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011
Cơn lốc màu da cam. (^_^)
Tại trời đó … sinh em răng khểnh
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !
^^ Tóc đuôi gà, răng khểnh và nắng Sài Gòn. ^^
Với tiết trời nắng cực thì cứ...
"Tóc đuôi gà trong gió bay nhẹ ngây ngất lòng anh
Nắng xuân hồng môi thắm em cười chúm chím thật xinh
Ước chi làm cơn gió hay là tia nắng dạo quanh phố vui"
A há ...
Và...
Tại trời đó … sinh em răng khểnh
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !
Ừ … con gái hay cười như nắng
Giữa đời nghiêng lại chiếc răng thừa
Ai biểu người ta xui chạm mặt
Đêm về cho nhớ đến ngu ngơ …
***
Em yêu nắng SG vì...
"Nắng Sài Gòn, tìm mãi chưa thấy
Chiếc áo màu xanh xanh.
Nhờ ơn tia nắng chỉ giúp
người yêu em."
=> Cơn lốc màu da cam đấy ạ! (^_^)
Hàng cây đón nắng tươi tắn vượt lên nhanh.
Chiếc áo màu xanh xanh.
Nhờ ơn tia nắng chỉ giúp
người yêu em.
Mai này làm dữ khỏi mọc nanh
Một chiếc khoe duyên cùng thiên hạ
Chiếc còn lại dành để dọa anh !
Ừ … con gái hay cười như nắng
Giữa đời nghiêng lại chiếc răng thừa Ai biểu người ta xui chạm mặt Đêm về cho nhớ đến ngu ngơ … |
Phải chi mình nhẹ nhàng tựa làn mây lướt gió êm đềm
Phải chi mình dịu dàng tựa nụ hoa nỡ trong bình minh Phải chi mình mềm thật mềm và suôn sóng sánh trong chiều Để mai vờn bay giữa bầu trời xanh đắm say cùng gió với mây. |
Phải chi mình mềm thật mềm và suôn sóng sánh trong chiều
Để mai vờn bay giữa bầu trời xanh đắm say cùng gió với mây |
Dường như đâu đó nghe trong gió thoảng
tiếng hát mơ màng Dường như em đã lặng thầm qua đây Dịu dàng tóc mây |