Nhãn

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Còn ngày dài, còn tình đầy!

Ăn đủ 3 cữ sáng, trưa, chiều, đúng giờ giấc. Ko phải bon chen hít khói bụi, kẹt xe, và nhất là ko phải chạy xe mấy chục cây số đi làm. Và kết quả là từ con số 43 khi đi, e đã được con số 45. Lợi hại thiệt.

Cảm ơn cuộc đời!

 
Cám ơn anh, tình yêu của em
Đã mang đến phút giây diệu kỳ
Cho nụ cười hé nở trên môi
Cho cuộc đời một sức sống mới
Cám ơn anh, tình yêu của em 

Cám ơn anh, tình yêu của em 
Một nụ hôn ngọt ngào ấm áp
Xua tan đi lạnh giá mùa đông
Cho nụ hồng tung cánh đón xuân về
Cảm ơn anh, một mùa xuân tình yêu của em.

Bên nhau bên nhau cùng bao yêu thương nồng nàn
Phong ba bão tố không làm tình yêu phai tàn
Xin cho mai sau bên em tình này không rời
Hãy hứa sẽ mãi bên nhau không cách xa

Cảm ơn anh, cảm ơn cuộc đời
Mang anh đến như 1 giấc mơ.


    
P/s: Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
 

Mờ mắt rầu!

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

From: The World means everything to Me and You are my World. I love You! To: I may not be near to you right now... But I want you to know: Every moment, every day...My thoughts drift to you...Thinking of you...

Em đã đọc được già nửa cuốn "Người trộm bóng" của Marc Levy. Tin hay ko có người trộm bóng? :)

LÍNH mà EM. ^_^




Trăng lên cao muôn hoa sóng giăng đầy
Tàu lắc lư làm sao viết thư tình
Trăng đại dương không đủ viết thư đêm
Nên thư muộn đừng trách LÍNH mà EM...




21062012619

Coi hình út ít nhà e "đi LÍNH" mà cười đau bụng. 1 tháng như ni sẽ có rất nhiều kỉ niệm đó!


Chuẩn bị tư trang.
EM là LÍNH.
EM là LÍNH.
CHÚNG EM là LÍNH.
CHÚNG EM là LÍNH.
Sáng tạo.
Học mĩ thuật có khác.
Bới đất tìm GIUN nà.
Hihi. Làm chi rứa.
Nhằm thẳng quân thù mà bắn.
Cô nào cô nấy SÚNG ỐNG ghê ta.
Trùi ui.
Tu hú. :))
Là LÍNH thì hay mơ mộng nhiều.
Kung fu pan đa nà.

Mới thứ 6 thôi, mà sao ở đây buồn thế!

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Chắc em phải bỏ nhớ thương vào bì thư mang ra bưu điện gửi dần cho...(ba chấm đấy ạ).

Ngày MÔNG MÊNH nỗi NHỚ!

Yêu lắm cái nắm tay của các cụ già, yêu lắm ánh mắt trũng sâu nhưng đầy yêu thương trìu mến mà họ dành cho nhau. Điều đó có ý nghĩa vô cùng sâu sắc!

Ngoài kia, đêm đang hát bài ca thương nhớ! Ko biết ở phương trời nào, có ai nhớ tới e ko?

Giờ này ko biết mọi người đang làm gì nhỉ.
Hơn 11h khuya rồi! Chắc ai cũng chìm trong giấc mộng chăng.
SG, thì chắc vẫn còn ồn ào lắm, nhưng tối ni ko có tiếng hò hét cổ vũ cho "Ơ RỒ" chắc sẽ trầm tĩnh hơn chăng.

Trời ạ! E đã xa SG được 3 ngày rồi đấy, xa người thân được 3 ngày rồi đấy, cuối tuần ni e chưa được nói "SG ơi! Ta đã về đây" rồi! Huhu.

Trà Vinh, giờ này, yên ắng quá! Sao mọi thứ cứ im lặng như tờ thế ni. Làm e nhớ cái ko khí ồn ào của SG quá. Có ai hảo tâm thu lại cái âm thanh ấy rồi EMS dùm e ko? Hay có ai rảnh thì aloso cho e đi, cho e "vay" mấy giọng nói, cho e "vay" mấy nụ cười nhé! Ôi! E nhớ lắm!

Ở nơi đây, suốt ngày chỉ ở nơi làm việc, e ko có cơ hội được nhìn thấy hình ảnh đôi bạn già dắt tay nhau, và trao nhau ánh mắt đầy trìu mến làm cho e phải ước ao. Ôi sao là nhớ.


Chi nhánh Trà Vinh.

Chắc em phải bỏ nhớ thương vào bì thư mang ra bưu điện gửi dần cho...


P/s: Cứ đêm về là e lại nhớ, nhớ da diết, nhớ cồn cào...Có ai nhớ e ko?

Về đây nghe anh về đây nghe anh ... Kể chuyện tình bằng lời ca dao Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới Và về đây nghe gọi tiếng xưa Để nhớ trong tiếng vỗ bờ...

Ngày làm ko đủ, tối tranh thủ họp bù. Hihihi. Đấy là 1 nhiệm vụ mới ở CN Trà Vinh. Ban ngày làm việc, còn tới tối thì tranh thủ họp hành trao đổi công việc.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

À! Hum ni là Ngày Của Bố đấy! Chắc 100% là Bố ko biết, ko quan tâm và mặc kệ ngày ni. Vì ngày nào với Bố cũng là Ngày Của Bố mà lị. Út gọi về, Bố vẫn miệt mài với vụ mùa đương chín rộ. Thời gian đâu mà quan tâm tới Ngày như ni. Hihi. P/s: Bố là tất cả. Bố ơi...Bố ơi...

Ngày mai e đi.................................................................................................. Bác chia chân chia tay bằng món bánh đa cua. Và những tiếng thở dài thườn thượt "ko biết khi nào con về nhỉ". Hổng biết lúc e "theo chồng bỏ cuộc chơi" Thì Bác sẽ sao ta? ....A BS đẹp trai thì nhắn tin nói, " a nghe thiên hạ đồn rằng: e sắp đi xa, e đi miền Tây công tác, được ăn canh chua cá lóc, uống nước sông Cửu Long thì chắc e sẽ thành Người Nam Bộ quá! Đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!" - Trời à, dù ăn gì hay uống món gì thì e vẫn là: "Em chỉ là con gái Hải Dương thôi Mộc mạc lắm màu bánh gai, bánh đậu Vải Thanh Hà với vỏ ngoài chẳng xấu Tuy xù xì ram ráp giữa bàn tay" ...Còn trời SG tiễn e bằng cơn mưa rả rích. Lạ thật, bao lần e chuẩn bị phải xa nơi nào đó là trời lại mưa. P/s: SG ơi! E chỉ tạm xa thôi!

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Giữa hàng tỷ con người, sao mình không gặp người này mà lại được gặp người kia?

Thế tình nhé, xin về gần!

Dạ Khúc!


Cần đêm trắng, để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng, để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh, hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Cần tay níu, để thấy anh còn gần
Cần môi nóng, để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đã cần thế, thương thật rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn đầu.
P/s: Thế tình nhé, xin về gần!


Lẳng lặng mà đi!

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Chiều buông nắng!

Chiều buông nắng!

Nắng có màu gì mà nhuộm đỏ những cánh phượng, nhuộm tím sắc bằng lăng, nhuộm da ai cần lao vất vả? Nắng có vị gì mà mặn mồ hôi trên trán cha những trưa hè, mà ngọt ngào chén chè mẹ nấu, mà đắng chát đời lặn lội?


Là chói chang, là gay gắt, là đổ lửa, là nắng - nắng tháng 6.
Tháng 6, mùa thi. Đã có biết bao bài ca, tiếng nhạc được viết cho nỗi niềm mùa chia tay của học trò. Em - đã qua rồi cái thời áo dài trắng. Ừ, qua lâu lắm rồi, 6 mùa hạ, để mà quên mà nhớ, mà mường tượng bập bõm về thuở học trò của mình. Cái áo bạn ký vẫn nằm im nơi đáy tủ, xấp ảnh lũ bạn ngày ra trường không mấy khi được lật giở. Thế nhưng có cái gì đó vẫn làm em xao động, gần lắm, là gì nhỉ, là nắng có phải không?

Nắng, có màu gì mà nhuộm đỏ những cánh phượng, nhuộm tím sắc bằng lăng, nhuộm da ai cần lao vất vả? Sáng chủ nhật, em vội vàng đến giảng đường thi mà bỗng bị níu chân bởi con phố chỉ mới chưa đầy một tháng không qua, nay đã rực một màu phượng thắm. Sao thấy nao lòng quá, là phượng của một thời em còn khẽ khàng nhặt từng cánh hoa rơi ép vào trang vở trắng.

Hoa Phượng Đỏ gắn liền với những bi ca về TP Cảng HP.


Nắng, có vị gì mà mặn mồ hôi trên trán ba những trưa hè, mà ngọt ngào chén chè mẹ nấu, mà đắng chát đời lặn lội? Quê em đồng lúa, ngô khoai. Thương lắm những tấm lưng cặm cụi nhổ cỏ, gặt hái. Nắng làm cây lúa trổ bông, đều hạt, nhưng nắng ơi, một chút thôi - dịu nhẹ, để mẹ cha em không luôn tay gạt vội giọt mồ hôi, để áo kia thôi khỏi đầm đìa.


















Nắng đừng vô tình thế... Có người bán than đang cật lực đẩy xe hàng trên mặt đường bỏng rát, có người bán rau luôn tay té nước để gánh rau không héo, có người phụ huynh ngồi ngả lưng dưới bóng cây thấp thỏm chờ con em mình đang nhễ nhại trong phòng thi.
Tháng sáu là nắng, nắng nhiều lắm, đến mức người ta còn mong một cơn mưa để xoa dịu cái oi bức, cái ngột ngạt của nắng. Nắng như đun như nấu, như một đám cháy lớn và chỉ có mưa thật to mới dập tắt được.
Thế nhưng nắng có biết, em đã buồn thế nào khi chiều tan làm dù nhanh chân lắm cũng không tránh được cơn mưa bất chợt tầm tã, ướt hết người, co rúm lại mỗi khi có tiếng sấm sét, cật lực dắt xe vì đường lụt, lỡ mất một lời hẹn, và ai kia dầm mưa bị ốm. Nên nắng có biết nắng cũng sẽ làm em buồn nếu nắng cứ vô tư mà chiếu rọi. Nhẹ nhàng thôi nắng nhé, từng giọt nắng long lanh rớt xuống mái hiên, đọng lại nơi khoảng sân, để mẻ thóc quê nhà được săn khô, để nụ cười tròn trịa những vui tươi.
Là nắng, cứ đến cứ đi thôi, cùng mưa, cùng gió, nhưng xin nắng thương mẹ thương cha, để không ai nghĩ đến nắng thôi là muốn chạy trốn rồi. Nắng nhé, đừng khó tính nữa. Nắng tháng 6, mùa thi, mùa gặt, nắng làm buồn thật nhiều, mơ mộng cũng thật nhiều.
Đêm thì chẳng thể nào có nắng mà người đời vẫn cứ ngô nghê:
“Ru ta tròn một vòng tay
Xin đêm đừng nắng, xin ngày đừng mưa”
Ngoài trời vẫn nắng, cha mẹ ở nhà nóng bức có nhiều không?
St.
P/s: Giọt mồ hôi sa, những trưa tháng sáu
Nước như ai nấu, chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ, mẹ em xuống cấy...

Ừh! Là nắng, cứ đến cứ đi thôi, cùng mưa, cùng gió, nhưng xin nắng thương mẹ thương cha, để không ai nghĩ đến nắng thôi là muốn chạy trốn rồi. Nắng nhé, đừng khó tính nữa. 


Tin ở hoa hồng.




Người hãy tin ở hoa hồng
Người hãy tin yêu người
Này em xin, hãy vững tin ở tình yêu
Và hãy tin ở hoa hồng.

hh5


Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.
Tin ở hoa hồng.

“Ru ta tròn một vòng tay Xin đêm đừng nắng, xin ngày đừng mưa”

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Khi buồn, khi vui. (^_*)

Khi buồn, khi vui.


Khi buồn, mình thấy niềm vui chẳng đáng kể nhưng khi vui, mình thấy nỗi buồn là gia vị, còn cuộc sống là nồi canh.

Bich Bibeodey

Khi buồn, mình thấy trời màu xám và những cơn mưa thật u ám. 

Khi vui, mình thấy những cơn mưa tươi trẻ làm mát mẻ tâm hồn, rồi mình thích thú hít ngửi cái mùi nồng nồng của phố xá sau mưa. 

Khi buồn, mình nhìn trời nắng mà âm thầm nguyền rủa mùa hè oi bức, ngột ngạt.

Nhưng khi vui, mình yêu mùa hè rực rỡ hoa phượng, háo hức đi biển và "rình rập" để diện quần short hoa, đi tông sặc sỡ và tung tăng dạo phố ăn kem.


Khi buồn, mình thấy lũ bạn thật phiền phức, bố mẹ chỉ cằn nhằn và ngoài đường toàn kẻ khùng điên.

Lúc vui, mình thích thú nghe bạn bè tỉ tê, thấy bố mẹ thật sâu sắc và cô bạn hàng xóm xinh xắn, anh sinh viên bên cạnh hát hay còn bác bán nước đầu ngõ thật đon đả, duyên dáng. 

Khi buồn, mình thấy người này giỏi giang, đứa kia giàu có, kẻ khác lại đẹp xinh, ai cũng hơn mình dù thế này hay thế nọ. 

Lúc vui, mình thấy bản thân có nụ cười tươi tắn, có bố mẹ quan tâm, bạn bè yêu quý và thậm chí mình âm thầm tự hào về thân hình "bất hủ" của mình.

Khi buồn, mình thấy đường đi làm thật xa, thật nắng và quá sức bụi bặm.

Nhưng khi vui, mình thích thú ngắm một cái váy đẹp xinh trong lúc tắc đường. Mình hát vu vơ, mua hoa và háo hức nghĩ xem hôm nay sẽ làm gì mới, học được gì hay và gặp được người nào thú vị.

Khi buồn, mình hay tủi thân vì những tình yêu mình không có, những hạnh phúc mình chưa được. Nhưng khi vui, mình lại thích thú đời độc thân, yêu lối "tự kỷ" và sung sướng đời tự do phơi phới. 

Khi buồn, mình thấy niềm vui chẳng đáng kể. 

Nhưng khi vui, mình thấy nỗi buồn là gia vị còn cuộc sống là nồi canh.


Cuộc sống không chỉ toàn niềm vui cũng như con người chẳng ai hoàn hảo như có ai đó lỡ tự sự về bản thân rằng: "Nhược điểm của mình là không có nhược điểm gì". Mình đoán đây là câu đùa vui của một người hóm hỉnh hoặc không sẽ là của một người trải đời đủ để biết rằng quá hoàn hảo đôi khi cũng là một sự bất ổn.

Mình là người bình thường nên cuộc sống của mình không toàn may mắn và bản thân cũng chẳng phải toàn điều tốt đẹp. Nhưng không hiểu trong một ngày đẹp trời nào đấy, vào một hoàn cảnh bất ưng nào đấy, mình bị nhiễm thói quen tung hê đời sống.

Bây giờ, mỗi lúc buồn hay vui, mình thường có thói quen lựa chọn: mình sẽ ôm ấp nỗi buồn để nhuộm màu u ám hay giải thoát niềm vui để tô màu hân hoan cho những sự việc vẫn thế và cho những con người vẫn vậy? Và mình nghĩ rằng bản thân đã có nhiều những lựa chọn đúng hoặc chí ít cũng là những lựa chọn tích cực. 

P/s: Mỗi ngày hãy chọn cho mình hơn một niềm vui!

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

NỤ HÔN TRỐN TÌM! (*_*)




Không gì có thể ngọt ngào và lôi cuốn hơn cảm giác yêu và được yêu.

Leila Hunt trở về thị trấn Sunrise Key, nơi "chôn rau cắt rốn", nằm tách biệt trên một hòn đảo nhỏ yên bình, xinh đẹp để đón mừng năm mới với anh trai trong tâm trạng chán chường. Bởi Elliot Tillis - vị hôn phu tương lai của cô, một chuyên gia tài chính giàu kinh nghiệm, chỉ biết kiếm tiền, vẫn đang mê mải với dự án tại New York. Thêm vào đó, Leila không đủ can đảm chấm dứt mối quan hệ ấy để rồi phải mạo hiểm đi tìm tình yêu đích thực chẳng biết đang ở tận phương nào.

Rắc rối hơn nữa, tại đây, Leila sẽ phải chung một mái nhà với kẻ thù không đội trời chung, Marshall Delvin - chàng bác sĩ duy nhất của đảo, bạn thân của Simon - anh trai cô, vì nhà Marshall bị cháy rụi sau một vụ hỏa hoạn. Thế nhưng Leila không thể ngờ rằng ngay đêm đầu tiên về đảo, cô đã bị đánh cắp nụ hôn ngọt ngào đến mê đắm từ một chàng ninja giấu mặt trong bữa tiệc hóa trang chào năm mới do anh trai tổ chức. Chỉ một nụ hôn thôi nhưng cô biết đó chính là nụ hôn của đời mình và nhận ra cảm xúc bấy lâu bị chôn kín.



Leila bắt đầu hành trình tìm kiếm, nhận dạng chàng ninja của mình dù như thế có nghĩa, cô phải đi hôn từng người trong bốn chàng ninja cải trang tại đêm tiệc. Marshall đã yêu thầm Leila từ lâu nhưng anh che giấu tình cảm đó dưới những lời trêu chọc làm Leila cáu tiết. Marshall phải làm gì khi buộc chứng kiến người con gái mình yêu hôn hết người đàn ông này đến người đàn ông khác?

Còn Leila sẽ ra sao khi cả bốn chàng ninja đó chẳng là người cô cần tìm? Điều gì sẽ xảy ra khi cả Marshall lẫn Simon đều đã biết sự thật ngay từ những phút đầu giúp Leila lập kế hoạch? Leila cảm thấy như thế nào khi phát hiện cô là kẻ ngốc duy nhất không biết sự thật ấy? Liệu tình cảm ngày càng sâu đậm với Marshall có đủ mạnh để Leila tha thứ cho anh và hướng đến một cuộc sống chung nơi thị trấn nhỏ bé, tù túng với những con người tò mò, tọc mạch, thích buôn chuyện mà cô đã mất cả chục năm trời để thoát khỏi?

Ngập tràn các cung bậc cảm xúc, từ tức giận, ngạc nhiên tới hạnh phúc, đam mê... Nụ hôn trốn tìm một lần nữa chứng minh rằng không gì có thể ngọt ngào và lôi cuốn hơn cảm giác yêu và được yêu. Cuốn sách hài hước, dí dỏm mà không kém phần sắc sảo, tinh tế này sẽ mang tiếng cười đến cho độc giả và lý giải tại sao không thể bỏ lỡ tình yêu với các tiểu thuyết lãng mạn ngọt ngào.

E chỉ còn: nửa ngày thứ 2, thứ 3, thứ 4, thứ 5, thứ 6, thứ 7 và chủ nhật để ở trong không khí ồn ào, náo nhiệt, bụi bặm, hối hả,...của SG nữa thôi. Thế là sắp phải xa nó rồi. Chưa đi mà đã nhớ...đi rồi sẽ nhớ hơn chăng!

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Trời Sài Gòn....chỗ nắng...chỗ mưa. Chỉ còn khoảng hơn 1km nữa là tới công ty. Thế mà trời đổ cơn mưa. Ướt nhèm 2 ống quần jean. Ướt sũng đôi giầy. Cảm giác làm việc mà bị ướt át như ni thật là khổ. Nhưng mà nhận được...và nhận được...thế là vuiiiiiiiiiiii. Quên hết cảm giác ướt át kia luôn roài!

Tôi là ai mà yêu quá đời này!




Thấy gì không? Nắng kia vẫn xanh, sao trên trời vẫn sáng, hoa kia vẫn đẹp và người ơi… hãy cứ sống an vui, thanh thản, hòa mình vào tiếng reo ca, vui cùng cơn gió, bình yên như chú chim non trên cành cây kia.

Nhưng mà Ta hơi gầy nên phải nghe lời Mẹ và mọi người mới được.
E sẽ tích cực ăn nhiều, ăn thêm, ăn vặt, ăn dặm, ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ăn chiều, ăn tối, ăn khuya,...để nhanh chóng lấy lại PHONG ĐỘ nào.


Vải đầu mùa.
Muoah...
Có ai ăn vải với e ko nà.
Thực đơn tối ni của người ÚM.
Khéo tay hay làm của Út.
Một ngày vui.
:)
Là con gái được làm điều mình thích thật yêu. :))
090612
090612
090612
090612
090612
090612
090612
090612