Nhãn
- Blog (112)
- Chuyện tình Dã Quỳ (10)
- Funny Stories (9)
- Guestbook (4)
- Music (17)
- Notes (516)
- Photos (69)
- Sưu tầm (3)
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011
Phân vân quá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tình hình là cuối tuần ni, e đc nghỉ Lễ 3 ngày. Mí e sinh viên thì rủ rê đi "câu cá về cho Má nấu canh chua". Còn mí ace đồng nghiệp thì rủ rê về nhà Sếp, tát mương bắt cá, rất nhiều chỗ đi chơi... Ko bít chọn chỗ mô hè? :))
Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011
Bình yên...là lắng nghe tim mình!
Bình yên...là lắng nghe tim mình!
...Hoà bình có màu xanh, chiến thắng được khoác màu đỏ, lòng chung thuỷ có màu tím, sự quý phái mang màu vàng, tuổi học trò có màu trắng, tội ác được tô màu đen, thời gian có màu cà phê phin, sự phản bội phai màu tím tái, thói vô ơn tráng màu bạc, tương lai thì hoặc hồng hoặc xám.
Nhưng sao lại không có màu của bình yên nhỉ?

Nhưng sao lại không có màu của bình yên nhỉ?
P/s: E biết màu của bình yên là màu gì đấy!
Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011
Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011
ĐÔI BÀN TAY "VÀNG"!
ĐÔI BÀN TAY "VÀNG"!
Có một cái gì đấy, nó tự nhen nhói trong lòng. Hay là một niềm vui, một cái gì đó mơi mới, hay là...
Nhưng có lẽ là hạnh phúc.
Ừa! Hén! Đúng là niềm hạnh phúc thật roài! Mà cũng là một cái gì ấy may mắn lắm!

Nhưng có lẽ là hạnh phúc.
Ừa! Hén! Đúng là niềm hạnh phúc thật roài! Mà cũng là một cái gì ấy may mắn lắm!
Và giờ thì e nhận ra được điều hạnh phúc lớn lao ấy là cả 3 ce mềnh được ở gần sát nhà Bác.
Đâu phải là ngẫu nhiên mà đc như thế nhở! Tất cả cũng là nhờ tình yêu của Bác dành cho con cái đấy chứ!
Bác luôn bẩu coi cả 3 đứa như con gái của Bác.
Có gì ngon Bác lại "hú" cả 3 ce qua ăn. Thật là sung sướng và hạnh phúc ghia!
Mà phải khâm phục Bác ghê! Nấu món gi gỉ gì gi cũng ngon tuyệt! Tự hào lắm lắm! Nhứt là e được là "đệ tử ruột" của Bác. (Bác bẩu e là cánh tay phải của Bác, hí hí).
Dzời ạ! Nhưng mờ CN nào cũng ăn như tiệc và lại thịnh soạn như thía kia, thì đứa nào đứa ấy cứ gọi là ú ụ ù u mất thoai! Nhưng "Bác đã có lòng, thì tụi e phải dạ nhiệt tình" chứ nhỉ! Hihihi.
P/s: E rất yêu! Yêu lắm đôi bàn tay ấy!
Lác đác mí dòng trong chiều tối SG mưa tầm tã và sấm chớp thì nhoáng nhoáng.
(20h00, 26/08/2011)
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011
Em đi đón khách quý. Và lại tiếp tục chuẩn bị cơ miệng để 888 như chưa bao giừ đc 888. Và đêm ni, e lại "thức khuya" và sáng mai, e lại "dậy sớm" nữa roài! E cũng bắt chước a Sít "Ước gì 1 ngày có hơn 24h" để ngủ bù cho giờ 888 nhể! Hí hí hí. :))
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011
Hương cốm thu.
Hương cốm thu.
Trời vào thu, tự nhiên thấy nhớ hương cốm đến là lạ!
Và đây là quy trình làm cốm ở Làng Vòng nhé!

Làng Vòng nổi tiếng Hà Nội nay chỉ còn vài hộ giữ được truyền thống làm cốm.

Người làng Vòng chọn giống lúa nếp cái hoa vàng để làm cốm. Hạt lúa phải còn xanh, khi bấm còn thấy sữa, đều hạt

Sàng bỏ những cọng rơm.

Công đoạn đãi sạch chất bẩn trên thóc.

Những hạt lúa được cho lên chảo rang vừa lửa, đảo đều bằng máy, đến độ hạt thóc bắt nhiệt chuyển dạng đông sữa quằn lại là được. Hạt cốm lúc này chín tới, không giòn mà róc trấu.

Những hạt cốm thô được chọn chuyển sang giã. Giã mươi phút, thấy có trấu thì xúc ra, xẩy trấu đi, lại giã, mỗi lần phải tuỳ theo cốm khô hay ướt. Người thợ phải phân cốm ra làm 3 loại để giã gồm cốm rót, cốm non và cốm gốc.

Cốm hạt dẻo được gói bằng lá sen và lá ráy tạo thêm hương vị thơm ngon cho cốm.
Người buôn bán từ khắp nơi về làng Vòng mua cốm.

Vào mùa, chợ cốm đêm duy nhất ở Hà Nội tại xã Mễ Trì Hạ, huyện Từ Liêm, hoạt động từ 4h đến 6h sáng.

Cốm làng Vòng đã trở thành nét riêng của Hà Nội.
P/S: Ước gì được ra HN lúc vào thu nhỉ? Lúc ý tha hồ mà ngắm hoa lộc vừng bên hồ Gươm,

... được nhấm nha hương cốm làng Vòng, được hít hà mùi thơm hoa sữa, và thẩn thơ trên conn đường đầy lá vàng rơi,...
Ô! Mềnh cũng loãng moạn phết nhở!
Trời vào thu, tự nhiên thấy nhớ hương cốm đến là lạ!
Và đây là quy trình làm cốm ở Làng Vòng nhé!
Làng Vòng nổi tiếng Hà Nội nay chỉ còn vài hộ giữ được truyền thống làm cốm.
Người làng Vòng chọn giống lúa nếp cái hoa vàng để làm cốm. Hạt lúa phải còn xanh, khi bấm còn thấy sữa, đều hạt
Sàng bỏ những cọng rơm.
Công đoạn đãi sạch chất bẩn trên thóc.
Những hạt lúa được cho lên chảo rang vừa lửa, đảo đều bằng máy, đến độ hạt thóc bắt nhiệt chuyển dạng đông sữa quằn lại là được. Hạt cốm lúc này chín tới, không giòn mà róc trấu.
Những hạt cốm thô được chọn chuyển sang giã. Giã mươi phút, thấy có trấu thì xúc ra, xẩy trấu đi, lại giã, mỗi lần phải tuỳ theo cốm khô hay ướt. Người thợ phải phân cốm ra làm 3 loại để giã gồm cốm rót, cốm non và cốm gốc.
Cốm hạt dẻo được gói bằng lá sen và lá ráy tạo thêm hương vị thơm ngon cho cốm.
Người buôn bán từ khắp nơi về làng Vòng mua cốm.
Vào mùa, chợ cốm đêm duy nhất ở Hà Nội tại xã Mễ Trì Hạ, huyện Từ Liêm, hoạt động từ 4h đến 6h sáng.
Cốm làng Vòng đã trở thành nét riêng của Hà Nội.
P/S: Ước gì được ra HN lúc vào thu nhỉ? Lúc ý tha hồ mà ngắm hoa lộc vừng bên hồ Gươm,
... được nhấm nha hương cốm làng Vòng, được hít hà mùi thơm hoa sữa, và thẩn thơ trên conn đường đầy lá vàng rơi,...
Ô! Mềnh cũng loãng moạn phết nhở!
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011
Truyền thuyết tình yêu!
Truyền thuyết tình yêu!
Ngày xửa ngày xưa, xưa lắm rồi, khi mà Adam và Eva mới được sinh ra trên trái đất… Họ sống với nhau rất vui vẻ và hạnh phúc trên thiên đường, thế nhưng một ngày nọ, một con rắn tới tìm hai người, bảo họ rằng hãy thử nếm Trái Cấm trong vườn Địa Đàng đi. Hai người nghe theo và đi đến vườn Địa Đàng với sự dẫn đường của con rắn. Thì ra Trái Cấm có hình dạng của một quả Táo chín đỏ mọng. Khi hai người vừa nếm được hương vị đầu tiên của Trái Cấm thì Thượng Đế phát hiện ra, người rất giận dữ và hét lên :
- “Hai con là người mà ta tin yêu nhất, vậy mà cũng làm ta thất vọng…”.
Cùng với tiếng hét đó, Thượng Đế vung tay đập mạnh con rắn kia, làm cho xương trên ngừơi nó vỡ vụn ra, nên tới nay, loài rắn phải đi uốn éo trên đừơng chứ không thể đi thẳng như trứơc kia… Và Thượng Đế cũng bắt Adam và Eva phải xuống hạ giới sống, chịu sinh lão bệnh tử, vui buồn, khổ đau như bao người khác…
Vậy còn số phận của Trái Cấm thì sao?
Khi Thượng Đế hét lên, Adam do quá hoảng hốt nên vứt Trái Cấm đi thật xa… làm cho Trái Cấm văng xuống hạ giới trứơc cả hai người… Nhưng tíêc thay, vì văng mạnh như vậy, nên Trái Cấm bị tách ra làm 2 phần và văng ở hai nơi cách rất xa nhau…

Cam hỏi nó…
- Anh đi đâu vậy?
- Tôi đi tìm một nửa của mình.
- Tôi cũng chỉ có một nửa thôi… Anh hãy ở với tôi đi…
Táo nghĩ, nó đã mệt lắm rồi, thôi thì cứ ở thử với Cam đi rồi tính tiếp… Thế là Táo ghép vào ở với Cam, thời gian đầu tiên, mọi chuyện cũng rất tốt đẹp… chúng chung sống khá hạnh phúc bên nhau… nhưng một thời gian sau, Táo bắt đầu nhận ra rằng, Cam không thể nào sống chung với mình mãi được… Cam chua wá, Táo không có vị chua như Cam, Táo chỉ có vị ngọt thôi, Cam không cho Táo rời xa mình nửa bước, vì vị chua đó là vị của sự ghen tuông…
Và Táo XY bắt đầu nhớ tới Táo XX kia, thế là một ngày nọ, Táo quyết định sẽ rời xa Cam và đi tìm một nửa kia tiếp…
Táo lại lăn đi, lăn đi wa bao nhiêu ngày dài, đêm ngắn… wa nhiều mùa xuân hạ thu đông… rồi Táo lại gặp Nho…

Nho cũng chỉ có một nửa thôi… Một lần nửa, Táo lại chung sống cùng Nho, cũng như với Cam, thời gian đầu tiên mọi chuyện khá tốt đẹp, Nho cũng có vị ngọt ngào… nhưng mà rồi Táo phát hiện ra rằng, sau vị ngọt đó là vị chát… và Nho không thể là một nửa của Táo, vì Nho qúa nhỏ so với táo, Táo phải che chở và làm tất cả mọi chuyện cho Nho, cho Nho tất cả, trong khi Nho không cho Táo gì cả, nếu vài lần như thế thì Táo có thể chịu được, nhưng cả đời như thế thì… đó là vị chát, sự ích kỉ vốn có…
Thế nên Táo lại đi tiếp con đường của mình…
Và lần này, Táo gặp Dưa Hấu…

Cũng chỉ một nửa Dưa Hấu mà thôi, một lần nữa chúng lại sống chung với nhau. Với Dưa Hấu, quả thật Táo rất hạnh phúc và yên ổn… Dưa Hấu ngọt ngào, không có vị chua, không có vị chát, Dưa Hấu lớn hơn Táo nên luôn che chở cho Táo, cho Táo và không cần nhận lại gì từ Táo… Thế nhưng cũng có chuyện xảy ra…
Táo nghĩ,
- “Dưa Hấu cứ cho mình như vậy mà không nhận được gì từ mình, vậy có khi nào đó cũng như mình với Nho, sẽ chán mình và bỏ mình ra đi…”
Và với suy nghĩ đó, lúc nào Táo cũng thấy mặc cảm so với Dưa Hấu, lúc nào cũng thấy buồn, và nhớ về một nửa kia, thế là lần thứ 3 Táo ra đi, và lần này, Táo nhất định sẽ không ở chung với một ai khác ngoài một nửa của mình ra…
Và Táo cũng gặp được 1 nửa Táo, nhưng là một nửa khác, cũng là Táo, nhưng không phải là Táo rơi trên vườn Địa Đàng xuống…

Táo lại mạo hiểm một lần nữa, sống với nửa quả Táo kia... Lần này Táo tưởng mình đã có hạnh phúc rồi, vì ở với Táo này, có đủ vị ngọt, lại không lớn hơn, không nhỏ hơn, mọi thứ đều ổn định… Nhưng lại có vấn đề nữa… đó là những vết nứt… Khi hai mảnh quả Táo tách ra, chúng có những lằn nứt nhất định, với Táo này thì các lằn nứt đó không khớp với nhau, làm cho gió lùa vào, lạnh lắm…
Thế là Táo lại lăn tiếp…
Khi qua một khu vườn nọ, Táo đã mệt mỏi lắm rồi, lại gặp ngay lúc trời mưa, gió lớn, Táo gục xuống, thiếp đi và từ từ mất đi cảm giác… Bổng nhiên, Táo thấy một vị Ngọt quen thuộc, rồi không còn cái lạnh nửa, thật ấm áp, Táo mở mắt ra và nhìn thấy một điều kì diệu. Một nửa quả Táo XX, với các đường nứt rất khớp đang ở cạnh mình,thì ra là khi đi tìm Táo XY, XX ghé vào khu vườn này để nghĩ mệt thấy Táo XY và ghép lại để cả hai cùng ấm áp và sống bên nhau…

Thế là cuối cùng Táo cũng đã tìm được đúng một nửa dành riêng cho mình.
...Nhưng (lại nhưng) khi sống cùng Cam, Nho, Dưa Hấu, Táo đã nhiễm chút vị chua, vị chát, vị ngọt từ các bạn kia, thế nên đôi khi, Táo cũng ghen tuông, cũng ích kỉ, cũng bao dung… nhưng không bao giờ chúng có thể xa nhau được, vì Thượng Đế đã hàn các vết nứt kia lại rồi.
Cảm động trứơc sự dũng cảm tìm đến nhau của Táo, Thượng Đế đã cho chúng trở thành biểu tượng của Tình Yêu Thăng Hoa và Hoà Hợp.
Vì vậy mà cho đến ngày nay, chúng ta vẫn được dạy rằng… Khi Tình Yêu thăng hoa ở mức cao nhất, thì con ngừơi ta được nếm Trái Cấm… Còn khu vườn mà hai mảnh Táo gặp nhau, Thượng Đế cho đặt tên là Vườn Hạnh Phúc và cho Táo sống ở nơi đó, thế là Tình Yêu được sống mãi trong Hạnh Phúc…


Chúng ta cũng vậy, cũng mãi đi tìm cho mình một nửa của riêng ta, cũng sẽ có những lần lầm tưởng, có thử thách, có chia ly, có đợi chờ, nhưng cuối cùng cũng sẽ đến bên nhau. Khi bên nhau, cũng sẽ có ích kỉ, có ghen tuông, có bao dung, có giận hờn, có buồn bã, nhưng mãi mãi vẫn là của nhau vì Thượng Đế đã muốn như vậy…
Khi trái tim nói với Ta rằng : “Người đó chính là một nửa của Ta.”, hãy trân trọng điều đó nhé, đừng rời xa ngừơi đó, vì không bao giờ có một nửa nào khác đâu…
St.
P/s: Tự nhiên lại thèm ăn táo!
Ngày xửa ngày xưa, xưa lắm rồi, khi mà Adam và Eva mới được sinh ra trên trái đất… Họ sống với nhau rất vui vẻ và hạnh phúc trên thiên đường, thế nhưng một ngày nọ, một con rắn tới tìm hai người, bảo họ rằng hãy thử nếm Trái Cấm trong vườn Địa Đàng đi. Hai người nghe theo và đi đến vườn Địa Đàng với sự dẫn đường của con rắn. Thì ra Trái Cấm có hình dạng của một quả Táo chín đỏ mọng. Khi hai người vừa nếm được hương vị đầu tiên của Trái Cấm thì Thượng Đế phát hiện ra, người rất giận dữ và hét lên :
- “Hai con là người mà ta tin yêu nhất, vậy mà cũng làm ta thất vọng…”.
Cùng với tiếng hét đó, Thượng Đế vung tay đập mạnh con rắn kia, làm cho xương trên ngừơi nó vỡ vụn ra, nên tới nay, loài rắn phải đi uốn éo trên đừơng chứ không thể đi thẳng như trứơc kia… Và Thượng Đế cũng bắt Adam và Eva phải xuống hạ giới sống, chịu sinh lão bệnh tử, vui buồn, khổ đau như bao người khác…
Vậy còn số phận của Trái Cấm thì sao?
Khi Thượng Đế hét lên, Adam do quá hoảng hốt nên vứt Trái Cấm đi thật xa… làm cho Trái Cấm văng xuống hạ giới trứơc cả hai người… Nhưng tíêc thay, vì văng mạnh như vậy, nên Trái Cấm bị tách ra làm 2 phần và văng ở hai nơi cách rất xa nhau…
Cam hỏi nó…
- Anh đi đâu vậy?
- Tôi đi tìm một nửa của mình.
- Tôi cũng chỉ có một nửa thôi… Anh hãy ở với tôi đi…
Táo nghĩ, nó đã mệt lắm rồi, thôi thì cứ ở thử với Cam đi rồi tính tiếp… Thế là Táo ghép vào ở với Cam, thời gian đầu tiên, mọi chuyện cũng rất tốt đẹp… chúng chung sống khá hạnh phúc bên nhau… nhưng một thời gian sau, Táo bắt đầu nhận ra rằng, Cam không thể nào sống chung với mình mãi được… Cam chua wá, Táo không có vị chua như Cam, Táo chỉ có vị ngọt thôi, Cam không cho Táo rời xa mình nửa bước, vì vị chua đó là vị của sự ghen tuông…
Và Táo XY bắt đầu nhớ tới Táo XX kia, thế là một ngày nọ, Táo quyết định sẽ rời xa Cam và đi tìm một nửa kia tiếp…
Táo lại lăn đi, lăn đi wa bao nhiêu ngày dài, đêm ngắn… wa nhiều mùa xuân hạ thu đông… rồi Táo lại gặp Nho…
|
Nho cũng chỉ có một nửa thôi… Một lần nửa, Táo lại chung sống cùng Nho, cũng như với Cam, thời gian đầu tiên mọi chuyện khá tốt đẹp, Nho cũng có vị ngọt ngào… nhưng mà rồi Táo phát hiện ra rằng, sau vị ngọt đó là vị chát… và Nho không thể là một nửa của Táo, vì Nho qúa nhỏ so với táo, Táo phải che chở và làm tất cả mọi chuyện cho Nho, cho Nho tất cả, trong khi Nho không cho Táo gì cả, nếu vài lần như thế thì Táo có thể chịu được, nhưng cả đời như thế thì… đó là vị chát, sự ích kỉ vốn có…
Thế nên Táo lại đi tiếp con đường của mình…
Và lần này, Táo gặp Dưa Hấu…
Cũng chỉ một nửa Dưa Hấu mà thôi, một lần nữa chúng lại sống chung với nhau. Với Dưa Hấu, quả thật Táo rất hạnh phúc và yên ổn… Dưa Hấu ngọt ngào, không có vị chua, không có vị chát, Dưa Hấu lớn hơn Táo nên luôn che chở cho Táo, cho Táo và không cần nhận lại gì từ Táo… Thế nhưng cũng có chuyện xảy ra…
Táo nghĩ,
- “Dưa Hấu cứ cho mình như vậy mà không nhận được gì từ mình, vậy có khi nào đó cũng như mình với Nho, sẽ chán mình và bỏ mình ra đi…”
Và với suy nghĩ đó, lúc nào Táo cũng thấy mặc cảm so với Dưa Hấu, lúc nào cũng thấy buồn, và nhớ về một nửa kia, thế là lần thứ 3 Táo ra đi, và lần này, Táo nhất định sẽ không ở chung với một ai khác ngoài một nửa của mình ra…
Và Táo cũng gặp được 1 nửa Táo, nhưng là một nửa khác, cũng là Táo, nhưng không phải là Táo rơi trên vườn Địa Đàng xuống…
Táo lại mạo hiểm một lần nữa, sống với nửa quả Táo kia... Lần này Táo tưởng mình đã có hạnh phúc rồi, vì ở với Táo này, có đủ vị ngọt, lại không lớn hơn, không nhỏ hơn, mọi thứ đều ổn định… Nhưng lại có vấn đề nữa… đó là những vết nứt… Khi hai mảnh quả Táo tách ra, chúng có những lằn nứt nhất định, với Táo này thì các lằn nứt đó không khớp với nhau, làm cho gió lùa vào, lạnh lắm…
Thế là Táo lại lăn tiếp…
Khi qua một khu vườn nọ, Táo đã mệt mỏi lắm rồi, lại gặp ngay lúc trời mưa, gió lớn, Táo gục xuống, thiếp đi và từ từ mất đi cảm giác… Bổng nhiên, Táo thấy một vị Ngọt quen thuộc, rồi không còn cái lạnh nửa, thật ấm áp, Táo mở mắt ra và nhìn thấy một điều kì diệu. Một nửa quả Táo XX, với các đường nứt rất khớp đang ở cạnh mình,thì ra là khi đi tìm Táo XY, XX ghé vào khu vườn này để nghĩ mệt thấy Táo XY và ghép lại để cả hai cùng ấm áp và sống bên nhau…
Thế là cuối cùng Táo cũng đã tìm được đúng một nửa dành riêng cho mình.
...Nhưng (lại nhưng) khi sống cùng Cam, Nho, Dưa Hấu, Táo đã nhiễm chút vị chua, vị chát, vị ngọt từ các bạn kia, thế nên đôi khi, Táo cũng ghen tuông, cũng ích kỉ, cũng bao dung… nhưng không bao giờ chúng có thể xa nhau được, vì Thượng Đế đã hàn các vết nứt kia lại rồi.
Cảm động trứơc sự dũng cảm tìm đến nhau của Táo, Thượng Đế đã cho chúng trở thành biểu tượng của Tình Yêu Thăng Hoa và Hoà Hợp.
Vì vậy mà cho đến ngày nay, chúng ta vẫn được dạy rằng… Khi Tình Yêu thăng hoa ở mức cao nhất, thì con ngừơi ta được nếm Trái Cấm… Còn khu vườn mà hai mảnh Táo gặp nhau, Thượng Đế cho đặt tên là Vườn Hạnh Phúc và cho Táo sống ở nơi đó, thế là Tình Yêu được sống mãi trong Hạnh Phúc…
Khi trái tim nói với Ta rằng : “Người đó chính là một nửa của Ta.”, hãy trân trọng điều đó nhé, đừng rời xa ngừơi đó, vì không bao giờ có một nửa nào khác đâu…
St.
P/s: Tự nhiên lại thèm ăn táo!
Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011
Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011
Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011
Có một giấc mơ! Một giấc mơ rất đẹp! E mơ được ăn cơm của Bố nấu. Lâu lắm rồi e mới lại đc thưởng thức thứ gia vị ấy. Thứ gia vị mà chỉ có Bố là người hay dùng tới nhất khi nêm nếm thức ăn. Chắc là e sẽ phải nhanh nhanh về để được thưởng thức món Bố nấu thoai! :))
Thu tới!
Thu tới!
Tháng tám
giọt nắng xôn xao
Gió giao mùa
cũng dịu dàng quá thể
Chẳng hiểu vì sao
mà đáng yêu đến thế
Hương đồng cỏ nội
cũng lung linh
Nhắn gửi gì qua đôi mắt xinh
Để cỏ hoa
cũng đắm đuối ngọt lành
Sắc hạ chưa qua
mà thu tới

Niềm riêng vời vợi
cũng nên thơ.
St.
P/s: SG đang mưa, ko thể nào về đc, e lang thang đọc đc bài thơ ni, thấy hay hay nên e post.
Tháng tám
giọt nắng xôn xao
Gió giao mùa
cũng dịu dàng quá thể
Chẳng hiểu vì sao
mà đáng yêu đến thế
Hương đồng cỏ nội
cũng lung linh
Nhắn gửi gì qua đôi mắt xinh
Để cỏ hoa
cũng đắm đuối ngọt lành
Sắc hạ chưa qua
mà thu tới
Niềm riêng vời vợi
cũng nên thơ.
St.
P/s: SG đang mưa, ko thể nào về đc, e lang thang đọc đc bài thơ ni, thấy hay hay nên e post.
Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011
Khi đời có Em. (*_*)
Khi đời có Em. (*_*)
Nắng xuân vàng long lanh thế gian
Gió xuân đùa bâng khuân hao lá
Tiếng ai cười giực trông chứa chan
Kìa dáng em sao yêu kiều.
Có em đời long lanh tiếng ca
Có em đời lung linh hoa lá
Có em cười giực trong chứa chan
Kìa đoá hoa tươi dâng đời.
Trong sâu lắng tâm hồn ta con hiện lên mộng mơ
Trong sâu lắng tâm hồn ta còn khát khao.
Tình em dâng hiến cho đời
Tình em mang đến cho người
Tình luôn trào dâng cùng năm tháng....
Cho dù là bất cứ lý do gì đi nữa, thì cứ được mời những người thân yêu trong gia đình đi ăn chơi là điều tuyệt với nhất roài!
Hy vọng sẽ còn rất nhiều dịp như thế ni.
Hy vọng sẽ còn rất nhiều dịp như thế ni.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)