Nhãn

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Viết cho ngày mai.

Viết cho ngày mai.
Giờ ni ngày mai, thì e đang vi vu vi vút ở Ban Mê roài!
Hành trình "săn chú voi con ở Bản Đôn" kéo dài tới 3 ngày 3 đêm. Thiệt đã.
Vác súng đi săn voi lần ni, e chỉ hy vọng kiếm được mí cái lông đuôi voi về làm quà cho c e là đc roài! Dị mờ có đứa khoe um lên "sắp được ăn thịt voi".

Sau gần 2h đồng hồ "thi thố" ngày hum qua, được tận hưởng = chuyến đi "săn" nì thiệt sung sướng biết bao.

Lần nèo "thi" cũng dị, e nói thì ít, mà ông Sếp người Hoa của e nói nhiều hơn.
Nhưng được ko phán 2 từ "hởn hảo" dị còn gì vui =.
Sau mỗi lần "thi" e lại học hỏi đc nhiều điều khá thú vị.

Chắc chắn 1 vị trí mới, chỗ đứng mới đang chờ e. Hớ hớ.
...

Choài ơi! Nghĩ tới chuyến đi, mà lòng e nôn nao khó tả. Chả tập trung vào công việc đc gì cả. Vẫn cái bệnh háo hức như trẻ nhỏ mờ e vẫn chưa chữa khỏi.

Đồ đạc đã chuẩn bị xong.
"Súng ống" cũng đã lên đạn.

Ớ! Giống lời bài hát "1 ba lô, cây súng trên vai" nhể.
Tinh thần, sức khỏe, vật chất,...đã ok.

Vấn đề chỉ còn là thời gian.
Chưa khi nèo e lại mong trời nhanh tối đến thế!
Chỉ một đêm vật vã trên xe, banh mắt ra là e đã tới Ban Mê roài.

"Có cái nắng,
...có cái gió,
.....có nỗi nhớ,
.......không mang tên,
.........Không mang tên,
...........Người ơi..."



Mí hum ni e toàn ngân nga hát câu nì.

P/s: Chúc cả nhà mềnh nghỉ lễ vui heng. C e nèo muốn lông voi đăng kí nhớ!



Tạm xa "mun ti" mí ngày, em vác súng lên rừng săn voi. Với hy vọng sau chuyến ni, em sẽ vặt đc nhiều nhiều lông voi cho c Liên, cho mềnh để có "đuôi" như c L nói. =)) Choài ơi! Sao e nôn nhanh tới tối để khởi hành quớ. Một đêm trên xe, ngủ 1 giấc tỉnh dậy là tới Ban Mê roài. Ôi! "Voi con ơi, voi con ơi..."

Thơ tình bàn phím.

Thơ tình bàn phím.

Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard
Anh vô tình nhấn Shift viết tên em
Anh yêu em mà em chẳng Open
Mở cửa trái tim và Save anh vào đó

Cửa nhà em, mẹ đã gài Password
Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall
Nhớ lần đầu khi đưa em về Home
Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab

Anh bàng hoàng quay xe BackSpace
Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl
Anh tức giận khi thấy một thằng Alt
Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện

Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete
Nhưng vì em, anh nuốt giận Cancel
Anh biết anh chỉ là Hacker nghèo
Còn hắn có @ và Esc

Em thích hắn làm lòng anh Space
Bước thẫn thờ chìm xuống vực PageDow.

Nguồn: http://hgth.net/forum/showthread.php?t=12628

P/s: Hihi. Hay hay.

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Thư bố gửi con gái!

Thư bố gửi con gái!

Con gái yêu!


Việc chọn lựa người chồng phải do con tự định đoạt vì việc đó quan hệ trọn đời con. Ý kiến của bố chỉ là để hướng dẫn con phần nào thôi.


Bố hân hoan tưởng tượng tới một ngày nào đó, con gái bố với cặp má ửng hồng e lệ, giọng nói run run cảm động báo cho bố biết một chàng trai sắp sửa đến xin bố được cưới con.


Khi ấy bố sẽ hoàn toàn sung sướng với hy vọng rằng chàng rể của bố không phải là một anh chàng quá bảnh trai và khéo nói. Vì một chàng trai như thế thường là được nhiều cô gái si mê và tính tình của họ thường kiêu kỳ, thiếu thủy chung.


Bố không ưa những anh chàng quá chải chuốt bề ngoài. Sự chải chuốt ấy chiếm quá nhiều thời giờ trong đời họ, đâu còn chỗ dành cho hạnh phúc của kẻ khác.


Bố không ưa những anh chàng quá lập dị, ăn mặc, cử chỉ lố lăng. Họ đâu biết thích ứng với hoàn cảnh và cư xử cho hợp với xung quanh?


Bố không ưa những anh chàng tỏ ra quá thông thái. Không ai có thể làm vừa lòng họ. Họ tự phụ với sự hiểu biết của mình, song thực ra họ thường không quyết đoán và kém phần khẳng khái. Trí óc đa tạp của họ dễ làm người khác thán phục nhưng không sưởi ấm được ai.


Bố không ưa những anh chàng quá ham công tiếc việc. Họ không còn thời giờ để thưởng thức thiên nhiên, không biết sống hồn nhiên đơn giản, và không còn đủ tâm trí khoáng đạt để yêu thương. Công việc của họ chẳng khác gì những vực sâu vùi lắp tâm hồn họ.


Bố không ưa những anh chàng tỏ ra quá ư đạo đức. Thế giới quan đạo đức của họ che mất cả thế giới hữu hình làm họ thiếu thực tế. Họ thường đòi hỏi quá đáng với người vợ và ít quan tâm đến giá trị của miếng cơm manh áo.


Bố không ưa những anh chàng quá giàu sang, họ còn bận lo cho sản nghiệp ngày một lớn, của cải ngày một nhiều. Như thế còn đâu cho tình gia đình?


Bố không ưa… bố không ưa… Có lẽ con sẽ nghĩ thầm: "thế người ta cũng không ưa bố thì sao?"


Khoan đã! Người chồng của con gái bố thì thế nào mà bố chẳng ưa.

Miễn là họ chân thành, nhất là phải quân bình.

Ðừng quá thiên lệch về một đức tính nào ba vừa kể trên.

Bố chỉ cầu mong ở họ một tâm hồn cao thượng, quả cảm, một ý chí kiên cường và một lòng tận tụy với bổn phận dù ở bất kỳ địa vị nào.

Và nhất là phải thật lòng yêu con gái của bố…


Thôi nhé con yêu. Ðường đời là phía trước dưới bước chân con, bố chỉ là cột mốc bên vệ đường hướng con đến với bến bờ hạnh phúc. Mọi quyết định đều do bởi con mà thôi. Hãy bình tĩnh và tự tin con nhé…


Bố của con.


Nguồn: http://hgth.net/forum/showthread.php?t=12452

P/s: Ko biết khi nào Bố mềnh mới viết thư như thế nì nhở?



Chuẩn bị súng ống, cuối tuần nì e đi săn voi. =))

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Beautiful Sunday.

Beautiful Sunday.


6h kém 10, đang mơ mộng, ĐT lôi dậy.
Tắt cái báo thức, 10' nữa mới tới 6h mừ.
Nằm mờ ko ngủ đc vì áy náy tin nhắn nhắc nhở "đưa cháu về lúc 6h dùm c" tối qua. Dị là phải bò dậy, hộ tống bạn ý về tận cửa nhà cho kịp giờ thi thố.


Chả là, nhờ có sư phụ dạy vẽ là nàng út nhà ta, nên bạn Bống tồ (cô cháu gái yêu quí) được lọt vào top 5, đại diện trường lớp đi thi vẽ. Bạn ý chọn đề tài "môi trường xanh sạch".


Sau 2 buổi tối, phụ đạo thêm nhà ta (bao cả "cô giáo" và chỗ ngủ), bạn ý cũng đã hoàn thành xong ý tưởng của mình.


Tối qua, háo hức, hồi hộp, lo lắng,...nên mãi mờ bạn ý ko ngủ được. Sáng kêu dậy sớm, còn vớt vát câu "biết thế cháu ko đi thi, ở nhà ngủ cho sướng". Dị mờ tối qua còn khoe, giải nhất tới 3 triệu lận.


Cả nhà, toàn người nhớn, có mình cô cháu, nên ông bà, chú bác và các dì đều lo lắng. Một người đi thi, cả nhà cổ vũ.



Hoàn thành nhiệm vụ cao cả, 6h hơn leo lên gác ngủ tiếp.


"Đời cho ta phút đợi chờ dưới những cơn mưa..." Thì ra Bác lại gọi điện rủ rê qua măm măm món "bánh đa cua".
 
Nhận lời bác, leo lên gác ngủ tiếp.


ĐT lại kêu, Bác nhắn qua sớm, làm giúp bác mí cái chứng từ của chung cư. Hài, có muốn ngủ nướng nữa cũng chịu. Cả tuần, hi sinh dậy sớm để làm "phụ huynh chăm chỉ bất đắc dĩ", còn mỗi sáng chủ nhật dành để ngủ nướng. Kiểu ni phải thay đổi kế hoạch thoai.
 

Một trái bắp nấu + 1 ly nước bắp thơm phức, dị là xong việc buổi sáng.


Bữa trưa, mỗi người 1 tô bánh canh cua, chu choa ngon gì đâu. CN nèo cũng thía nì lại lên cân vùn vụt.


Bữa trưa chưa xong, bác đã nói tối có món ốc nấu. Măm tối xong, ta lại cùng mí c 888 "Bước nhảy hoàn vũ", về tới nhà ko biết là mí giờ đây?


P/s: Bình yên nhất là được bên cạnh những người thân yêu nhất trong ngày chủ nhật.




Điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ nhất.

 

Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà là bị lãng quên.



Là khi người mình yêu dấu nhất từ bỏ tấm chân tình của mình để chạy theo những thứ hư ảo.


Là khi mình bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt.

 

Là khi người bạn thân quá bận bịu với cuộc sống đã không thể an ủi khi mình cần được nâng đỡ tinh thần.

 


Là dường như không còn ai trên đời quan tâm đến mình nữa.



Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, thế nhưng chúng ta phải có trách nhiệm với mọi người xung quanh, hãy nói với họ rằng "I love you so much". Nếu không bít quan tâm tới người khác, có thể mình sẽ không bị trừng phạt, nhưng mình sẽ bị lãng quên, hững hờ, lạnh nhạt như mình đã đối xử với mọi người.



Vì vậy, ngay từ hôm nay, mình phải tập thói quen bày tỏ sự quan tâm nhiều hơn nữa tới người khác, tới những người mà mình yêu thương nhất.



Đâu mất gì khi nở một nụ cười, hay siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ, hay đơn giản hơn chỉ là biết cách lắng nghe khi ai đó có điều muốn bày tỏ.



Đó là cách tốt nhất mình sẽ không còn bất kỳ điều đáng sợ nào hết.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Ơ! Cô kia áo đỏ, chứng tỏ...


Phó nháy: C Liên iu dấu.

Có lúc chụp hình hiền thì hiền thật đấy. Nhưng có lúc thì em quậy tưng bừng như thế này đây.


Gánh hàng hoa.
Nặng cả vai mờ c Liên cứ bắt cười. Dị mờ vẫn cười tươi "roi rói".

Bên bụi cúc vàng

Chảnh như gì.

Ngơ ngác, ngác ngơ như bị mất sổ gạo.

Làm sao ta măm hết quả dưa nì đay ta?

Tâm hồn ăn uống. Thấy đồ ăn là "sà" vào liền.

Con vịt nhỏ thế mà sao mí quả trứng to thế!

Giống xã hội đen kinh. =))

:)

Tấm nào cũng cười hết nhẩy.

Dựa tường, nhìn xa, nghĩ ngợi gì?

Em gánh đi đâu cả buổi chiều.

Hoa giấy.

E đang nghe đt đứa bạn rủ rê em đi cafe, dị mờ c phó nháy vẫn chộp nhở.

Lâu lắm e mới đạp xe.

:-*

Hồi nhỏ, nhà e mờ giàu, e sẽ học đàn thật cho mờ xem.

Ôi! Dáng đứng gốc cau.

Xích lô.


Ba lô đi "bụi".


Một ba lô...miền Tây em thẳng tiến.

Lần đầu tiên, khoác ba lô con cóc đi du hí miền Tây sông nước với mí ace trong công ty.
Lần đầu tiên, biết miền Tây một màu xanh bát ngát, không khí trong lành. cây lá xum xuê, con người thì dễ gần,...
Lần đầu tiên, được ăn món cá nướng thơm phức tại vườn.

"Về miền Tây nghe câu vọng cổ.
Nghe tiếng hò khua nước ven kênh."


=))
Lần đầu tiên, cưỡi trên lưng chú đà điểu. Hơi sợ tí. Nhưng cưỡi 1 lần rồi cứ muốn cưỡi nữa. :)

Cầu gỗ.

KDL Vinh Sang - Vĩnh Long


Cầu Mỹ Thuận.

My Thuan Bridge

Em là ai? Ai là em?

Em cao bằng buồng chuối. Hay buồng chuối thấp = em.

KDL Vinh Sang.
Bên cạnh bức tượng cậu bé đang...