Nhãn

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Eleven days only! :)

XINH TƯƠI VIỆT NAM!!!




Lòng tha thiết yêu đời và yêu đất nước thôi
Gợi trong ánh mắt em,ngàn muôn tia khát vọng
Vẫy tay chào thế giới,bước trên miền đất mới
Tự tin em cô gái Việt Nam.....


XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
Cô và Trò
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
XINH TƯƠI VIỆT NAM!
Dành tình yêu tặng cho đời,dành tình yêu tặng cho người Và niềm tin trong em luôn rực cháy..

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Thứ Bảy nào cho Ta?

Thứ Bảy nào cho Ta?

Đã hai ngày, ko ngồi ở vị trí ấy, ko được nhấn Enter để rồi ngồi dài cổ đợi cái máy tính - mà mọi người vẫn thường gán cho cái tên rất riêng "Cụ Rùa SINO" - thực hiện tiếp các thao tác sau đó, làm những công việc quen thuộc, những con người cũng rất đỗi thân quen...

Sáng thứ Bảy, quay lại với những thứ quen thuộc ấy, tự nhiên thấy có 1 cảm giác gì là lạ. Nó đã ko phải của Ta nữa. Cho dù chỗ ngồi vẫn đó, con người vẫn đó, "Cụ Rùa" cũng vẫn đó. Thế sao cảm giác lại khác thật khác. Mong mọi thứ quay về như cũ, nhưng chắc là sẽ rất khó.


Trưa thứ Bảy, lang thang trời nắng đi tìm địa chỉ trên tờ voucher nón hè 2012 của c TB. Thật là khó khăn lắm, 2 c e mới tìm được chỗ đó. Nhưng chọn được 2 cái nón theo ý mình thì cũng đủ để thỏa mãn.

Mua nón xong, lại tiếp tục dong duổi theo con đường đại lộ Đông Tây, để được gặp lại những con người của những ngày xưa cũ. Trong số đó, có tới gần nửa số ace đã từng làm việc chung một thời. Thấy ai cũng vui vẻ và trưởng thành hơn thật nhiều. Tự nhủ lòng "tới khi nào Ta mới được trưởng thành như thế". Những kỉ niệm mới - cũ đan xen.

4 giờ chiều, tất tả dưới con mưa đầu mùa, về cho kịp giờ hẹn hò với G8.

Cầu cho trời ko mưa. Và trời cũng chiều theo ý Ta.

Tối thứ Bảy, bạn bè tụ họp tại 1 nơi, rất sáng, rất sang, rất tươi. Nơi đong đầy hạnh phúc.

Phải rất lâu, ko đứa nào nhớ rõ là 3 hay 2 năm, cả 8 thành viên của nhóm mới có dịp đông đủ như ni. Rồi thêm nữa là bạn bè đã từng học chung nhau 2 năm ĐH đại cương, hay 2 năm chuyên ngành, cùng nói nói, cười cười đủ thứ chuyện trong bữa tiệc chia vui với cô bạn đã đủ trưởng thành để lo cho hạnh phúc riêng của mình. Thế là thêm 1 thành viên nữa của G8 theo chồng bỏ cuộc chơi.

Chia tay bạn bè, thấy trong lòng vui lạ! Hẹn gặp lại nhé, trong ngày vui của đứa kế tiếp nhé!

Một tối thứ Bảy say giấc nồng!  
                                                    














                            
Giọt nắng bâng khuâng Giọt nắng rơi rơi bên thềm

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Có đâu mà dễ thế!

Có đâu mà dễ thế!


Chàng ngồi cạnh nàng trong công viên mà mãi không thấy nàng có động tĩnh gì cả.


- Em có muốn nghe anh kể một câu chuyện không?

- Có, anh kể đi.

Và chàng kể: "Ngày xửa ngày xưa, xưa lắm... xưa lắm, trong một khu rừng, có hai mẹ con nhà dê. Một hôm dê con đi lạc vào rừng, dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đến một cánh rừng, dê mẹ gặp bác sói. Dê mẹ hỏi bác sói:

- Bác sói ơi! bác sói, bác sói có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế?

Trong lúc dê mẹ đang ngu ngơ không hiểu bác sói nói gì, bác sói nói tiếp:

- Hôn tôi một cái tôi chỉ cho.

Thế rồi bác sói chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ đi mãi đi mãi, đi đến một bờ sông gặp bác voi. Dê mẹ hỏi:

- Bác voi ơi! bác voi, bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế?

Lần này dê mẹ hiểu ý ngay. Dê mẹ hôn cho bác voi một cái. Thế rồi bác voi lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con. Dê mẹ lại đi mãi đi mãi, đi đến một cánh rừng hoang vắng, dê mẹ gặp bác hổ. Dê mẹ hỏi:

- Bác hổ ơi! bác hổ, bác có thấy dê con đi lạc vào đây không?

- Có đâu mà dễ thế?

Dê mẹ lại hôn bác hổ một cái và bác hổ lại chỉ đường cho dê mẹ đi tìm dê con".

Đang kể chàng dừng lại không kể nữa. Nàng hỏi:

- Câu chuyện kết thúc chưa anh?

- Còn, dài lắm em ạ.

- Thế sao anh không kể tiếp?

- Có đâu mà dễ thế?