Nhãn
- Blog (112)
- Chuyện tình Dã Quỳ (10)
- Funny Stories (9)
- Guestbook (4)
- Music (17)
- Notes (516)
- Photos (69)
- Sưu tầm (3)
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011
Ôi! Sung sướng và hạnh phúc, khi kết thúc T10, e được lên chức ................ Mẹ...................nuôi của 2 cô con gái rất chi là kháu khỉnh (trộm vía) của 2 cô bạn thân nhé! Thế là e đã có 2 cầu thủ nữ cho Đội tuyển Bóng đá nữa roài! (*_*)
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011
Vitamin C11. =))
Chuẩn không phải Chỉnh.
Chàng trai nhận được điện thoại từ một cô gái:
- "Alo tôi nghe?"
- Dạ. Alo, anh là anh Chỉnh phải không ạ?
- Chuẩn không phải Chỉnh.
- Vâng. Em nè, là người hôm bữa anh có khen em đẹp đấy ạ, có thiệt em đẹp vậy không anh?
- Chuẩn không phải Chỉnh em ơi!
- Ôi thích thế.
- Cái con dở người này, tao không phải Chỉnh, tao tên Chuẩn.
- !!!!!!
St.
P/s: Đúng là truyện ni Chuẩn không phải chỉnh!
Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011
Một góc nhìn! (^_^)
Một góc nhìn...
Có những ước mơ vẫn chỉ là mơ ước dù ta đã nổ lực hết mình,....
................... nhưng nhờ những ước mơ ấy mà ta trở nên mạnh mẽ, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
Có những lời hứa vẫn chỉ là lời hứa dù ta luôn mãi mong đợi,....
............... nhưng nhờ những lời hứa ấy, ta biết hi vọng và nuôi dưỡng niềm tin.
Có những ước hẹn vẫn mãi là hẹn ước với một người đã ra đi,...
.................... nhưng nhờ có nó, ta mới thấy được giá trị của hạnh phúc khi có người trở về.
Có những nỗi đau vẫn mãi không thể nguôi ngoai dù có được bàn tay của thời gian xoa dịu,...
..........nhưng chính những nỗi đau ấy sẽ giúp ta trưởng thành hơn.
Có những sai lầm không bao giờ sửa chữa được,..
..........nhưng chúng sẽ làm ta biết suy nghĩ cẩn trọng hơn trước khi đưa ra những quyết định sau này.
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ để biết mặt rồi nhanh chóng lãng quên,....
.......... nhưng sẽ có lúc ta nhận ra rằng những người bạn gặp trong đời không phải là sự ngẫu nhiên mà là có nhân duyên sắp đặt.
Có những người bạn đã lâu không gặp,...
......... nhưng những khi ta gặp khó khăn trở ngại, những người bạn ấy luôn bên cạnh để chia sẻ cùng ta.
Có những cuộc tìm kiếm gần như vô vọng,....
......... nhưng nhờ có nó, ta biết được sức mạnh và điều kì diệu của tình yêu.
..................................
St.
P/s: Tình hình là dạo ni công việc của e hơi vất vả, nên trước khi đi ngủ e hay ghiền mấy cuốn sách của NXB First News, và đọc được bài ni.
Hãy luôn có niềm tin vào cuộc sống nhé!
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011
Vẫn còn đó "MỘT TÚP LỀU TRANH HAI QUẢ TIM MƠ"!
Vẫn còn đó "MỘT TÚP LỀU TRANH
HAI QUẢ TIM MƠ"!
Sau buổi gặp gỡ với cô bạn thân, thủ thỉ thù thì
nhỏ to trước khi Nàng ý từ giã cuộc sống độc
thân. Em rút ra một điều, thời nay vẫn còn đó
"MỘT TÚP LỀU TRANH HAI QUẢ TIM MƠ"!
"Tình mình không chắc dễ mua hạnh phúc bằng tiền
Vì tiền chưa chắc đã cho cuộc sống như tiên
Tình nghèo hai đứa ước mơ chỉ bấy nhiêu thôi
Ta mơ một mái nhà tranh
Ta mơ một túp lều tình"...
Đã xưa rồi cái ngày "một mái nhà tranh hai trái tim vàng". Các bạn trẻ yêu nhau thì rất nhiều, tưởng rằng không thể sống thiếu nhau nhưng khi nghĩ tới chuyện hôn nhân thì lại bị chững lại. Lý do thì cũng rất nhiều nhưng điều để các bạn phân vân lo lắng chung quy cũng chỉ là vấn đề kinh tế. Cuộc sống thật sự khó khăn để kiếm tiền, đàn ông thì muốn chăm lo cho vợ con thật sự chu đáo còn phụ nữ thì ao ước có một người chồng là bờ vai để tựa trong nhiều lĩnh vực.
- Uh! Mình rất yêu anh ấy nhưng anh ấy nghèo quá thì làm sao có thể lo cho mình và các con?
Xã hội ngày càng phát triển sự phân cấp lại càng rõ rệt. Chỉ có trái tim mới có thể xoá bỏ mọi ngăn cách. Đôi khi con người ta vẫn để vật chất lấn áp tình cảm thiêng liêng của mình. Lấy một người mà mình không yêu miễn là sao anh ấy (cô ấy) cho mình một cuộc sống thật sự vương giả.
Nhưng có biết bao nhiêu đôi sẽ hạnh phúc vì giàu có? Thật sự rất ít.
Hạnh phúc không phải vì sự giàu và nghèo quyết định. Hạnh phúc là mỗi người phải thật sự chăm lo cho nhau, hiểu nhau, yêu nhau. Lấy nhau và gìn giữ hạnh phúc là do đôi lứa quyết định chứ không phải do đồng tiền.
(Trích bài viết của tác giả Hoa Hạ).
Quay trở lại với những tâm sự của cô bạn e. Nàng trăn trở, với mức lương công chức Ba cọc Ba đồng của Nàng, rồi khoản lương ít ỏi của a chàng đầu bếp nhà hàng - chồng Nàng. Chắc cũng khá chật vật giữa đất Sài Thành này!
Hai đứa chịu khó đi làm xa một chút, để tìm được một ngôi nhà nho nhỏ đủ để xây dựng một tổ ấm. Những chi phí lặt vặt mua sắm ban đầu bỏ ra cũng không nhỏ. Nào chăn, ga, gối, nệm, nồi, niêu, xoong, chảo,...hằng bà lằng thứ, mà thứ nào cũng cần phải sắm, bỏ thì vương mà mua thì...Vậy là phải nhắm mắt nhắm mũi mua. Tính lại cũng đi đứt vài chục triệu.
Thế mới thấy, để xây dựng được một gia đình đâu phải dễ.
Cũng không biết phải khuyên gì, chỉ biết chúc phúc cho Nàng bắt đầu bước vào cuộc sống hôn nhân thật bền vững và êm ả!
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011
YÊU XA!
Yêu xa - 2 từ thật đơn giản. Thế mà mọi thứ chưa bao giờ giản đơn?
Yêu xa, mới nhận ra bản thân có khả năng chờ đợi, có bản lĩnh từ chối tất cả, chỉ dành lại tình cảm cho một người duy nhất, quan trọng nhất...
Yêu xa là nhớ đến mỏi mòn.
Yêu xa là những khoảnh khắc tủi thân và khi cần một bờ vai nhỏ bé để ôm vào lòng nhưng không thấy.
Yêu xa là những lúc thương nghẹn lòng mà không thể ở bên để sẻ chia chút ấm hơi. Không dám nhắc đến những Nhớ thương, sợ thương trào thành nước mắt.
Yêu xa là xa những cái nắm tay, xa những vòng ôm, xa môi hôn và xa cái nồng nàn của mùi hương quen trên tóc.
Yêu xa là đôi khi đi ngoài phố nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, trao nhau những ánh nhìn ấm áp mà bỗng cảm thấy tủi thân, ghen tị, thèm một cái siết tay tiếp thêm can đảm.
Yêu xa chỉ bằng những lời nói, chỉ bằng những cú điện thoại ngắn ngủi, chỉ bằng những SMS yêu thương, chỉ bằng những bài hát cả hai cùng nghe, cùng một thời điểm, ở hai nơi.
Yêu xa, đi đâu cũng phải đi một mình.
Yêu xa , mòn mỏi mong chờ đến một ngày nào đó, được gặp nhau, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi.
Yêu xa, mỗi lần gặp lại có biết bao chuyện muốn kể, nhưng khi gặp thì chẳng nói được gì, chỉ nhìn nhau mỉm cười, như để bù đắp lại những tháng ngày cô đơn.
Yêu xa, mới nhận ra bản thân có khả năng chờ đợi, có bản lĩnh từ chối tất cả, chỉ dành lại tình cảm cho một người duy nhất, quan trọng nhất .
Yêu xa là những phút vui thật là vui khi nhìn thấy số điện thoại người kia đang gọi, thấy SMS của người kia hiện lên màn hình .
Yêu xa là thương nhớ.Là mỏi mòn. Là cần một bờ vai nương tựa. Là cần một vòng tay ôm, xua đi tủi hờn. Là những giọt nước mắt, là nụ cười. Là tình yêu. . .
Dù gần hay xa, tình yêu vẫn là tình yêu.
Chân thành, tin tưởng, tôn trọng đối phương, và những thứ không tên khác, tất cả cộng lại, sẽ thành tình yêu.
St.
P/s: Dù gần hay xa, tình yêu vẫn là tình yêu.
Ai mà có lỡ dại yêu xa thì ngẫm nghĩ bài ni nhé!
EM NGƯỢC NẮNG, NGƯỢC GIÓ ĐỂ.........................................LÀM CHI CHỜ HỒI SAU SẼ RÕ! (^_^)
EM NGƯỢC NẮNG, NGƯỢC GIÓ ĐỂ.....
Em ngược nắng, ngược gió để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về...nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời.
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen...tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao đời chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn....em gợi khát khao xanh.
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh... không em?
Em trở về.. trong im lặng của đêm
Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh..chiều đông hút gió
Riêng chiều nay...em biết...một mình em.
(St)
Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011
Sự tích hoa trinh nữ. (P.C)
(P1+2+3)
ttp://binhyen115.multiply.com/journal/item/103
Hãy trả…
Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả, anh dựng thanh kiếm vào vách, rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó, nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi:
- Ôi kìa, máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay!
Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả, ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành:
- Ồ! Can đảm lên, cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào, hãy vui lên.
Anh nói vậy, nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép, cũng như từ ngày về đến giờ, chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa, nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng, nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít, nàng van vỉ:
-Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi, em đâu muốn anh buồn…
Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm, anh mới nhớ ra rằng, khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi, để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe.
Nhưng anh quên rằng, khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã, cho nên cố gắng để mỉm cười, trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức, vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong, thổn thức cố kìm tiếng khóc.
Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười, ngắm kỹ mình, rồi tuyệt vọng:
- Thôi, thế là hết, cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta, em ghê tởm ta ư?
Anh rũ xuống thành giường, rồi gầm lên như một con thú bị thương:
- Tại sao em chờ ta cả đời, để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình, từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè, bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong…
Anh nức nở, đôi vai rung lên dữ dội:
- Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi, thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt, phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương.
Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay, anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua, định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước, bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng.
Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng, mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được.
Một hôm, người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt, người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra.
Vài ngày sau, trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh, những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại, xuôi xuống như bàn tay ai che mặt.
Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm, chúng chặn chàng Gió lại:
- Này, anh Gió! Ở đây, không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia, tầm thường đến vậy, lòa xòa bên vệ cỏ, khách bộ hành dễ dàng giẫm lên, có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ, hơi một tí lại lấy tay che mặt, điệu đà làm vậy?
Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được.
Thế là một đêm thanh tĩnh, dịu dàng, muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm, chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy, khẽ hỏi:
- Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không, tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ?
Đắn đo một chút, rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp:
- Không phải thế đâu, mặc dù chết đi, em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn, những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên, mỗi va chạm, mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười.
Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại, cây trinh nữ cầu khẩn:
- “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy…”.
St.
P/s: "khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã,..."