Nhãn

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Hế lô tháng Mười!

Hế lô tháng Mười!

Ngày tháng Mười chưa cười đã tối!

Câu ấy sẽ thấy rõ rệt nhất nếu như sống ở miền Bắc trong những ngày tháng Mười này.

Cả ngày loanh quanh, chưa kịp làm gì thì trời đã sâm sẩm tối. Thế là hết một ngày. (Lời này, e trích của Bác Ánh).

Tháng 10, ở Quê ta có gì nhỉ?

À! Lại có hương lúa mới, hạt thóc vàng óng, và hương gạo mới cũng rất đặc biệt. Sao mà lại nhớ thế này!

Lúa vừa thu hoạch, nào khoai, nào rau, nào củ,... lại xếp hàng chờ đó!

Ngày qua ngày, tháng 10 thật ngắn.


Và...

Tháng 10, có rất nhiều ngày để yêu thương.

Một ngày đầu tháng cho Bống.

Một ngày cho chị.

Và đặc biệt nhất, là một ngày dành cho Mẹ.



...

P/s: Bao đáng yêu tháng Mười đấy nhỉ!



"
Đêm tháng Mười chậm rãi
Dịu dàng gọi nắng lên
Ôi tháng ngày không tên
Đến bao giờ có tuổi"

Ngày tháng Mười chưa cười đã tối!

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Làn tóc rối bờ môi cong hàng mi buông mắt đen thật buồn ...ngày qua ngày đợi mong gì cần nhiều lắm những yêu thương ngọt ngào ....trái tim em thôi lặng thầm.

Nếu như anh đến!


Nếu như anh đến

 Văn Mai Hương

 

Làn tóc rối bờ môi cong hàng mi buông mắt đen thật buồn,
Ngày qua ngày đợi mong gì cần nhiều lắm những yêu thương ngọt ngào,
Trái tim em thôi lặng thầm.


Có ai, cầm tay em gọi tên em và yêu em những khi giận hờn
Để đêm về từng hơi thở còn nồng ấm chiếc hôn ta nồng nàn
Nói cho nhau những hẹn thề.


Có ai…


Nếu như ngày anh bước đến
Vì anh đã yêu thương em, hãy nói với em chân tình Trái tim đừng làm em bối rồi
Biết đâu khi ngày mai thức dậy,
Yêu thương kia mong manh tựa cơn gió, bay qua.

Này người yêu, lần đầu tiên yêu anh, lòng nhiều lo lắng.
Vì tình yêu là niềm tin với em, người dấu yêu
Nếu như anh đến.

 

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Đêm xin bình yên nhé!



Đêm nằm mơ phố!

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái,
đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà,
anh như là sương khói mong manh về trên phố,
đâu hay một hôm gió mùa thu.

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
tay em lạnh mùa đông ngoài phố,
đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng,
đèn dầu khuya quán quen chờ sáng.

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái,
đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà,
anh như là sương khói mong manh về trên phố,
đâu hay một hôm gió mùa thu.

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
quên đi tình yêu quá vô cùng,
sương giăng hồ tây trắng đâu trong ngày xưa ấy,
tôi soi tình tôi giữa đời anh.

Đâu hay một hôm gió mùa thu.

Ngày đầu tiên đi học...Cô còn phải nhắc bài. :D

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Vitamin C10. :))))

Tác dụng ngược.


Cặp vợ chồng 60 tuổi đang tổ chức kỷ niệm đám cưới bạc của họ, bỗng một bà tiên xuất hiện và ban cho mỗi người một điều ước.

Người vợ muốn đi du lịch vòng quanh thế giới, thế là lập tức đã có trong tay hai vé.


Ông chồng liếc nhanh bà vợ rồi bẽn lẽn nói:


- Tôi muốn bà ấy trẻ hơn tôi 30 tuổi.


- Bum! - Bà tiên vung đũa thần, biến ông chồng thành một cụ già 90 tuổi, rồi biến mất.


Chắc chắn sinh con trai

P/s: Hihihi. Bà Tiên ni thật là...

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Ví dầu cầu ván đóng đinh. Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi anh dắt em đi. Em đi không được anh đi một mình. Haiz dzài dzài! :))

Nơi nào có tình yêu nơi đó có sự kì diệu! ^.^

Nơi nào có tình yêu nơi đó có sự kì diệu!^.^


Có bao người mãi phiêu du tìm kiếm và mong chờ điều kì diệu trong cuộc sống. Đã bao giờ bạn tự hỏi điều kì diệu ấy là gì mà bao người bỏ cả đời theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả của một quá trình rèn luyện để tự mình làm được điều phi thường và trở thành người nổi tiếng được mọi người nể phục? Hay điều kỳ diệu chính là lúc những điều nguyện cầu ta đã gửi gắm bằng cả niềm tin trở thành hiện thực? Đã bao giờ bạn dành chút thời gian mở rộng tâm hồn lắng nghe nhịp đời và nhận ra chính cuộc sống sẽ chỉ cho bạn thấy điều kì diện không ở đâu xa mà ở ngay trong trái tim của bạn đấy. Khi trái tim đã mở rộng cửa để yêu thương lên tiếng, bạn sẽ thấy điều kì diệu sáng lên giản dị mà lung linh đến bất ngờ…

Nơi nào có tình yêu thương nơi đó sẽ có điều kì diệu”.

Điều kì diệu là khi ba đi làm về muộn, mồ hôi thấm đẫm áo, gương mặt buồn vì bị cấp trên khiển trách nhưng bước chân vào nhà, mâm cơm được khéo léo dọn, mẹ đem ra món cuối nở một nụ cười an ủi, ánh mắt long lanh với bao điều muốn nói còn bà nội móm mém đặt tay lên vai ba nhỏ nhẹ:

-“Đừng buồn con, thất bại là mẹ thành công”

Tôi ôm cổ ba hôn lên giọt mồ hôi nặng lăn dài trên má để nếm được cái vị mặn chát của cuộc đời mà ba đang từng trải.

-  "Ba ơi! có thể hôm nay ba chưa thành công trong công việc nhưng ba hãy luôn yên tâm bởi ba có một hậu phương vững chắc" - nơi mỗi thành viên trong gia đình đều nhận được sự cổ vũ cần thiết để sự quan tâm chân thành ấy mang đến cho mỗi người sự ấm áp chẳng đâu có được. Đó chẳng phải là lúc ngọn lửa yêu thương đã được thắp lên, lan tỏa và hâm nóng cho tình cảm gia đình sao? Đó chính là ý nghĩa của tình yêu thương, là sự bình yên, sự thư thái ngọt ngào trong tâm hồn.

Và đó là…điều kì diệu!

Điều kì diệu là khi ta biết kéo bức rèm cửa sổ tâm hồn mình nhìn những mảng tối của cuộc đời để lắng nghe và thấu hiểu.

Ngày nhỏ tôi đã đọc một mẩu chuyện mang tên “Người ăn xin”. Có một câu bé nghèo không có gì cho ông lão ăn xin. Cậu buồn bã nhìn ông, đôi tay nhỏ bé run run của cậu nắm lấy bàn tay run rẩy của ông, cậu nói:

-“Cháu không có gì cho ông cả!”.

Cậu bé không biết rằng chính lời nói đó của cậu đã mang đến hơi ấm tình thương cho ông lão ăn xin. Cậu bé và ông lão run run cầm lấy tay nhau để trao nhau tình người, sự cảm thông, quan tâm, chia sẻ. Quả thật họ đã nhận được nhiều hơn thế…

Có những người đã khuất để lại nỗi đau lớn trong lòng người ở lại nhưng họ vẫn sống như những đóa hoa bất tử trong tim người ở lại nhắc người ở lại biết biến đau thương thành sức mạnh để bước tiếp, gặt hái những hoa thơm quả ngọt cho đời hay cũng chính là cho người đã khuất. Điều đó chẳng phải tình yêu thương là bất tận, vô bờ vô bến, xuyên không gian, thời gian và có khả năng kết nối con người một cách diệu kì!

Hẳn đã có lúc bạn tuyệt vọng tưởng chừng không thể cứu vãn nhưng sau một thời gian, dù tình hình chẳng hề được cải thiện ta vẫn cảm thấy đỡ căng thẳng hơn. Vì thế, xin đừng bao giờ nhìn thế giới bằng ánh mắt bi quan bởi điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã đóng sầm cánh cửa yêu thương ngay trước mắt và nụ cười cùng những điều kì diệu cũng sẽ tan biến mất. Cuộc đời chính là tấm gương phản chiếu con người ta, nếu ta mỉm cười với nó thì nó sẽ mỉm cười lại.

Rõ ràng yêu thương là cảm xúc thiêng liêng và gần gũi nhất trong cuộc sống của chúng ta bởi không một ai có thể sống trên đời mà thiếu tình yêu thương. Cuộc sống của bạn sẽ ý nghĩa hơn nhiều khi bạn biết cho đi, biết dành tình yêu thương để cuộc sống của những người xung quanh và của chính bạn ấm áp hạnh phúc hơn. Và nếu bạn mở lòng cho đi những tình cảm chân thành thì chắc chắn thứ mà bạn nhận lại cũng sẽ là sự tuyệt diệu của tình yêu thương. Dừng vội khép chặt tâm hồn mình vì những nỗi đau, mất mát đã làm bạn bị tổn thương, hãy để trái tim và ánh mắt rộng mở để cảm nhận yêu thương sưởi ấm tâm hồn bởi hơn mọi thứ trên đời, tình yêu thương là sức mạnh vô biên, là sự sẻ chia quý giá không thể thiếu được trong cuộc sống con người.

Hồi còn bé, tôi ngây thơ hỏi ba rằng:

-“Ba ơi! Con sinh ra từ đâu?”.

Ba nhẹ nhàng đánh yêu vào má tôi cười nói:

- “Con sinh ra nhờ phép thần tiên kì diệu nhất của ba mẹ”.

Tôi vui sướng lăn gọn vào vòng tay yêu thương của ba mà cảm thấy lòng ngập tràn tự hào… Bởi thế tôi biết rằng mình phải giữ phép thần tiên ấy mãi mãi.

Những lời yêu thương nho nhỏ mà tôi đang viết để tự nhắc mình rằng: Mãi mãi trên đường đời sau này, tôi sẽ không bao giờ để đánh mất ngọn lửa yêu thương mà gia đình đã truyền cho tôi. Sự trao nhận hòn ngọc yêu thương đó theo tôi cũng chính là Điều kì diệu!

St.

Nơi nào bình yên - nơi ấy có sự kì diệu. Hí hí.


P/s: Mãi mãi trên đường đời sau này, tôi sẽ không bao giờ để đánh mất ngọn lửa yêu thương mà gia đình đã truyền cho tôi. Sự trao nhận hòn ngọc yêu thương đó theo tôi cũng chính là Điều kì diệu!

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Khoe hàng 1 xí! (*_*)




Tình hình là sau lễ khai giảng,
nhà nhà đi học,
người người đi học,
2 nàng nhà mềnh cũng đi học,
tối mềnh e ở nhà 1 mình "bùn hơn châu chấu cắn",
nên cặm cụi mò mẫm với công thức của mí món mới.

Thía nên e khoe hàng 1 xí nhé!

E thử làm "Quân sư quạt mo", xem xem nó thế nào nào! :)

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

NHƯ CHỜ TÌNH YÊU ĐẾN RỒI HÃY YÊU....

NHƯ CHỜ TÌNH YÊU ĐẾN RỒI HÃY YÊU....


"Sống là không chờ đợi" - đúng hay không?

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

 

Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?

 

Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

 

 

Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

 

Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.

 

Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.

 

Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.

 

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

 

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

 

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

 

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

 

Phạm Lữ Ân.

 

 

Có nhiều chuyện phải đi nhanh, làm vội...Và có nhiều chuyện phải trải chầm chậm, từ từ...

 Hãy suy xét mọi việc để  biết khi nào là nhanh, khi nào là chậm. Khi nào là đủ, khi nào là thiếu. Khi nào là vừa phải, khi nào là quá đà....Đừng bao giờ vì nhìn xung quanh, vì so sánh với người khác mà rồi thành ra nôn nao, vội vã...hay là đâm ra lười biếng, bị động...


P/s: Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

Choài ới! Sau lễ khai giảng, nhà nhà đi học, người người đi học, 2 nàng nhà e cũng đi học, tối mềnh e ở nhà "bùn hơn châu chấu cắn", roài lại mò mẫm với công thức của mí món mới. Chắc e cũng phải kím môn nào ấy đi học mí được. Chứ ở nhà hoài nó mụ người đi mất thoai! :))

Hơ hơ. Ko bít Bác nào tự nhiên đi nhốt Con Lô Cốt ở ngay sát bên Con đường ray xe lửa => làm cho cả Con người và Con đường NK ngộp trong bụi bặm và khói xe. Haizzzz.

Vitamin C9. :))))

Đơn xin nghỉ học, bản kiểm điểm "mẫu"!

1. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Thưa cô, hôm nay là ngày... tháng.... năm..., em đã viết đơn này, muốn thưa với cô rằng: Chẳng là trời mưa to, do tính chủ quan không mang theo ô nên em bị ốm. Mặc dù đã được các bạn cùng phòng chăm sóc, thuốc thang, chạy chữa chu đáo cẩn thận nhưng bệnh tình em không qua khỏi. Giờ em đang sốt rất cao, khoảng trên dưới 40 độ, nên em xin phép cô cho em nghỉ học. Khi nào bệnh thuyên giảm, sức khoẻ hồi phục, em đi học cùng các bạn! Em cảm ơn cô!

2. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Thưa cô, hôm nay em xin phép cô cho em nghỉ một buổi học. Vì tối qua em có ghé qua chợ, ăn phải đậu thiu ở vỉa hè nên mắc chứng bệnh rất quái ác. Hiện giờ em mệt lắm, không thể đến lớp được. Mong cô và các bạn thông cảm! Khỏi bệnh, em sẽ đi học bình thường.


3. Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta, chắc chắn ai cũng có những chuyện không thể lường trước được. Và em cũng vậy. Ngày hôm nay em muốn trình bày một việc mà không thể đoán trước.
Hôm nay, em đã đi khá lâu, trên một con đường khá dài. Em cảm thấy mệt, cảm nắng. Hiện tại, em cảm thấy thiếu thốn trong cuộc sống. Vì vậy, em viết đơn này mong các thầy cô cho em nghỉ buổi học hôm nay. Em xin hứa sẽ chép bài và làm bài đầy đủ. Em xin chân thành cảm ơn thầy cô, cảm ơn các bạn. Chúc thầy cô và các bạn có một buổi học vui vẻ!

4. Kính gửi: ...

Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Em viết đơn này để trình bày một việc như sau: Sáng nay, thời tiết không ủng hộ mọi người. Nắng nóng kinh khủng chiếu vàng choé cả những góc phố tối tăm. Ai cũng có công việc riêng. Lặng lẽ và hối hả, em bước đi rất lâu trên một con đường rất dài và rất nắng. Cái nắng oi bức ấy thật khắc nghiệt.
Khi về phòng, bỗng nhiên đầu em đau như búa bổ, tâm thần rối loạn, mắt hoa, tai ù. Em đã bị cảm nắng. Em không thể tin nổi sự thật phũ phàng rằng bệnh tật đã cướp đi của em cơ hội cắp sách tới trường như bao bạn bè đồng trang lứa trong ngày hôm nay. Em rất buồn khi phải sống chung với bệnh tật.
Trong sự bất lực của bản thân, em xin phép thầy cho em được nghỉ buổi học hôm nay. Em xin hứa sẽ học bài và chép bài đầy đủ. Em xin cảm ơn!


Những lá đơn ngộ nghĩnh khiến các thầy cô không thể trách cứ.



 Bản kiểm điểm


Kính gửi: ...
Em tên là: ... Học sinh lớp: ...
Em xin trình bày với các thầy cô một việc như sau: Đợt này dì em mới sinh em bé nên đã dọn đến ở nhà ông bà em để nhờ ông bà chăm sóc hộ. Mà em thì lại đang ở cùng với ông bà thế nên e phải nhường chỗ cho em bé để lên ngủ với anh trai em.
Anh trai em thì đang học đại học, anh học buổi chiều và được nghỉ buổi sáng nên thường thức chơi game đến 4h, thậm chí 2h sáng. Còn em đã vì không kiềm chế được bản thân để mình bị cám dỗ nên đã thức chơi cùng anh. Vì vậy mới làm em ngủ dậy muộn và đến lớp hơi muộn một tí (khoảng nửa tiết học đến một tiết rưỡi). Em xin lỗi và xin hứa lần sau sẽ cố gắng kiềm chế bản thân và không dám thế nữa. Em xin cảm ơn!
St.

P/s: Ôi! Cười chảy nước mắt, đau hít cả bụng mất thoai!

KHÔNG CÓ ĐOẠN CUỐI CHO CON ĐƯỜNG ẤY!

 
KHÔNG CÓ ĐOẠN CUỐI CHO CON ĐƯỜNG ẤY!

Con đường nào












Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Ở nơi ấy bình yên quá!




Em lo gì trời gió
Em lo gì trời mưa
Em lo gì mùa hạ
Em tiếc gì mùa thu
Em cứ yêu đời đi...


Lan tím.
Cây sơri.
Nơi ấy bình yên!
Con đường màu xanh.
Nơi ấy bình yên!
Rặng cau.
Đàn vịt.
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Cây sơri nhỏ xíu.
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Nơi ấy bình yên!
Ao cá!
SAM_3574.JPG
SAM_3580.JPG
:)
Đi chăn vịt nào!
Con đường xanh mát!
Đàn vịt trắng kìa!
:D
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi roài? :))
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi roài? :))
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi roài? :))
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi roài? :))
Lấp ló.
Dưới mái hiên.
Nơi này bình yên quá đỗi.
:)
Nơi này bình yên quá đỗi.
:)
Đói thía à!
Ăn nõn tre kìa!
:D
Vươn mình.
Đàn vịt.
Mí trái dừa kia ngon ghê!
Chắc phải hái trộm mí đc.
:)
Có ai trông dừa ko nhở?
Là lá la.
Hái thui.
Dưa ngon ghia!
Noi này đấy ạ!